Lão Móc – Cô Tư lại buồn

 

 
“Cô Tư Hồng, tay cừ khôi trong những bà xung phong làm kỹ nghệ lấy Tây, vốn là người có tài tháo vát. Một năm kia nghe tỉnh Quảng Bình mất mùa, cô chở ba thuyền gạo vào định tâm sẽ bán lấy giá cao, bất đồ bị chính quyền biết ý ra lệnh tịch thu. Cô liền tuyên bố là đem gạo vào với hảo ý phát chẩn cho dân đói. Nhân đó được vua ban hàm tứ phẩm, ông cụ thân sinh cũng được tặng phong. Ông Trần Bình đã mừng đôi câu đối:
 
MỪNG CÔ TƯ HỒNG
 
Bốn chữ sắc phong hàm cụ lớn
Ba thuyền tế độ của bà to!
 
“Hàm cụ” đối với “của bà”, thật xứng với hai người được ân thưởng.
Về hai câu này, nhiều sách đã chép câu dưới là: “Nghìn năm danh tiếng của bà to.” Chúng tôi được bạn Dương Tấn Tươi cho biết câu của ông Trần là đúng: “Ba thuyền tế độ…” vì có sự kiện phát chẩn nói ở trên. Còn câu “Nghìn năm danh tiếng của bà to” chúng tôi đọc thấy ở cuối bài Đường luật của Yên Đỗ như sau, cũng tặng cô Tư Hồng:
 
Giàu sang bà lớn thực trời cho
Trời lại cho bà chữ tự do!
Áo mạng, con đà ngôi mệnh phụ,
Sắc rồng, cụ cũng mặt làng nho.
Tóc sương, bực lão đành không kém,
Má phấn đàn em dễ dám so!
Khắp cõi trời Nam đều biết tiếng,
Nghìn năm danh tiếng của bà to!
 
Và Yên Đỗ còn mừng thêm câu đối nữa:
 
“Có tàn, có tán, có hương án thờ vua, danh tiếng lãy lừng băm sáu tỉnh,
Cũng biển, cũng cờ, cũng sắc phong cho cụ, chị em hồ dễ mấy lăm người!”
 
Từ ngữ “Làm đĩ có tàn, có tán” có lẽ do ở câu đối này ra.”
(Lãng Nhân, Chơi chữ, trang 40).
 
*
Của bà to! Hai ông nhà Nho thâm thật! Nói gì thì nói, trong con mắt của mọi người, cái danh tiếng của cô Tư Hồng nhất định không phải là một danh tiếng hão!
 
*
Trên nhật báo Thời Báo (San José) số 6146 ra ngày Thứ bảy, Chủ Nhật ngày 7&8-9-2-13 có đăng tải bài viết “Tượng Đài Trăn Trở” do nhà văn Giao Chỉ (GC) tức cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc (VVL) viết về dự án thực hiện một bức tường tưởng niệm tử sĩ Việt Nam Cộng Hoà hy sinh trong chiến tranh.
 
Theo bài viết thì người quyên tiền để thức hiện bức tường này là cô Hoàng Mộng Thu và Biệt đoàn Văn nghệ Lam Sơn của cô ta.
 
Trong tiểu tựa “Vài hàng sau cùng”, ông VVL viết:
 
“Anh chị em Lam Sơn muốn tôi cùng khắc trên bia đá những lời đáng ghi lại. Tôi chọn đoan sau đây:
 
“Trưa 30 tháng tư 75 tướng Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng tại Sàigòn.
Những lời nói sau cùng của thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam tại Cần Thơ.
Chiều 30 tháng tư 1975, tư lệnh thăm quân y viện. một thương binh nói: “Xin thiếu tướng đừng bỏ tụi em.” Ông Nam: “Không qua không bỏ tụi em.” Trở về dinh, sĩ quan tùy viên báo cáo các sĩ quan đã bỏ đi rồi. Ông Nam nói: “Đi để làm gì?” Tối ngày 30 -4-1975, sĩ quan tùy viên báo cáo: “Thưa Tướng Hưng đã chết rồi.” Ông Nam: “Chết để làm gì?”
Sáng 1 tháng 5-1975 tướng Nguyễn Khoa Nam tự tử”.
 
Nhiều người đã lên tiếng về những hàng chữ mà ông VVL chọn để ghi trên bia đá tưởng niệm không phải là vinh danh mà là bêu rếu.
 
Để biện bạch ông VVL đã viết bài “Chết để làm gì?” nhưng ông ta đã không biện bạch được điều mà nhiều người cáo buộc là ông ta đã bêu rếu là Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam đã hoảng loạn nên đã tự tử qua những hàng chữ mà ông ta trích dẫn.
 
Ông VVL quả đã xứng mặt là “một tay đơm đó” khi láu cá ngụy biện ra cái mà ông ta gọi là “di ngôn tự vấn” của Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam bằng 4 chữ “chết để làm gì?”. bởi lẽ cho đến nay, chưa có ai giải đáp được câu hỏi: “Chết để làm gì?” Và trong bài viết, chính ông VVL cũng phải tự thú là ông ta cũng không biết “chết để làm gì?”
 
Về câu hỏi “đi để làm gì?” thì ông Kiêm Ái đã tày khôn nêu ra dùm ông VVL trong bài “Vũ Văn  Lộc kéo cờ trắng” nên xin miễn kể ra đây.
*
“Lịch sử luôn luôn ở bên những người hành động. Lịch sử không có chỗ cho các bạn ngồi phê phán. Có ý kiến hay, xin bạn đứng lên làm lịch sử”.
 
Những lời nói lớn lối, khoe mẽ, thách thức của ông VVL không che lấp được dụng ý đồ đen tối bêu rếu, mỉa mai cái chết vì hoảng loạn của cố Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam mà ông VVL đã cố ý chọn và khắc trên bia tưởng niệm.
 

“Lịch sử luôn luôn ở bên những người hành động”, trong câu này ông VVL viết thiếu một chữ: “Lịch sử luôn luôn ở bên những người hành động đúng!”.

This entry was posted in Phiếm luận. Bookmark the permalink.

One Response to Lão Móc – Cô Tư lại buồn

  1. Pingback: Đoàn Trọng Hiếu – Phơi thây trăm họ, vinh danh một người | CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA – HOA KỲ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s