Nguyễn Hưng Quốc – Chiến thắng của những kẻ yếu đuối

… Em chỉ là một sinh viên. Em nhỏ nhắn và yếu đuối. Em hồn nhiên và còn vô tư lắm. Em chỉ có một vấn đề, như chính em thừa nhận: Em “ghét Trung Quốc”… Trước hình ảnh nhỏ nhoi và yếu ớt ấy, hình ảnh mười tên công an ập vào nhà trọ bắt em, hình ảnh công an phường và công an quận bai bãi chối việc giam giữ em, hình ảnh cả một hệ thống tuyên truyền của nhà nước xúm vào xuyên tạc và bôi nhọ em, và cuối cùng, hình ảnh cả một guồng máy quyền lực âm mưu giày xéo lên em bỗng dưng đậm nét thêm lên… dưới mắt dư luận, trong cũng như ngoài nước, với người Việt Nam cũng như người ngoại quốc, kẻ thua cuộc vẫn là nhà cầm quyền…
*

Nguyễn Phương Uyên là sinh viên Trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm thành phố Hồ Chí Minh. Nhà em ở Bình Thuận. Để theo đuổi việc học, em phải thuê nhà ở trọ với bạn bè. Trưa ngày 14/10/2012, khoảng 10 công an ập vào nhà trọ của các em, bắt Uyên cùng với ba người bạn khác. Ba người bạn ấy, sau đó, được tha về, riêng Uyên thì bị chở đi đâu đó, biệt tích.

Bố mẹ của Uyên, từ Bình Thuận, tất tả chạy đến công an quận Tân Phú tìm con. Công an ở đó chối phăng, bảo là không hề bắt ai cả. Bạn học của Uyên viết thư gửi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang để kêu cứu.
Bức thư được đăng tải rộng rãi trên khắp các cơ quan truyền thông quốc tế cũng như trên các tờ báo mạng thuộc lề trái tại Việt Nam. Ông Trương Tấn Sang im lặng. Công an cũng im lặng.
Cuối cùng, gần 10 ngày sau, bố mẹ của Uyên mới biết con mình bị giam giữ tại tỉnh Long An với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước”. Các bạn học của Uyên thì cho biết cô ấy chỉ tham gia tuyên truyền chống Trung Quốc mà thôi. Một người bạn bị bắt một lần (sau đó được thả) với Uyên kể, ở văn phòng công an phường Tây Thạnh, Tân Phú, khi bị công an hỏi, Uyên đáp: “Cháu ghét Trung Quốc.”
Chưa biết chính quyền Việt Nam sẽ đối xử với Nguyễn Phương Uyên như thế nào. Chỉ biết là, từ mấy tuần vừa qua, vụ bắt bớ một nữ sinh nhỏ nhắn, hiền lành như thế đã gây chấn động dư luận. Vào internet, thấy ở đâu người ta cũng bàn luận. Ở đây, nổi bật lên hai hình ảnh đối nghịch: một mặt, cô gái còn trẻ măng, đeo kính cận, mắt sáng và nụ cười hiền, không làm gì khác ngoài việc bày tỏ thái độ chán ghét Trung Quốc; mặt khác, hình ảnh công an hành xử như những tên côn đồ: chúng ập vào nhà trọ bắt em rồi chối biếng là không biết gì về vụ bắt bớ ấy cả.
Vụ bắt bớ Nguyễn Phương Uyên khiến nhiều người liên tưởng đến cô bé Malala Yousafzai, người Pakistan, bị hai tên sát thủ Taliban bắn vào đầu vào ngày 9 tháng 10.
Báo chí tường thuật: hôm ấy, trên một chiếc xe buýt, Malala và các bạn cùng nhau chuyện trò và hát hò với các thầy cô giáo. Vừa mới thi cuối học kỳ, ai cũng vui vẻ. Nhưng khi chiếc xe vừa ra khỏi thành phố Mingora thì có hai người đàn ông cầm súng chận lại. Chúng bước lên xe, hỏi: “Đứa nào là Malala Yousafzai?” Mọi người đều im lặng, nhưng một cách tự phát, một số em quay nhìn Malala. Theo hướng mắt ấy, hai tên sát thủ nhận diện ra ngay được Malala. Không nói không rằng, một tên giơ sung lên, chĩa thẳng vào em. “Đoành! Đoành”. Hai phát súng vang lên khô khốc. Một phát trúng đầu và một phát trúng cổ. Sẵn trớn, tên sát thủ bấm cò, bắn thêm hai phát nữa vào đám bạn của Malala khiến hai em bị thương. Xong, chúng xuống xe. Và tẩu thoát.
Tại sao các tên Hồi giáo quá khích lại muốn giết một nữ sinh mới 15 tuổi như vậy?
Có hai lý do chính: Thứ nhất, em đi học, và thứ hai, em khuyến khích các bạn gái ở địa phương cùng đến trường đi học như em.
Với những người bình thường, hai lý do ấy hầu như không thể tin được. Tại sao đi học và khuyến khích bạn bè đi học mà lại bị thù ghét và bị bắn một cách dã man như vậy? Nguyên nhân: Taliban chủ trương phụ nữ thì phải ở nhà. Và phải mù chữ.
Chủ trương quái đản ấy đã được nhiều người biết. Người ta biết, cho là quái đản, và rồi, quên phắt đi. Người ta lại quay cuồng với đời sống hàng ngày với vô số những lo toan của chính họ. Taliban dường như thuộc về một thế giới khác. Bây giờ, trước sự việc một cô bé ngây thơ, mới 15 tuổi đầu, bị bắn một cách tàn nhẫn như vậy, người ta sững sờ và thấm thía hơn về tính chất man rợ của những kẻ cuồng tín. Càng thương Malala bao nhiêu, người ta càng căm ghét Taliban cũng như các lực lượng Hồi giáo cuồng tín bấy nhiêu. Lần đầu tiên tại Pakistan, tất cả các đảng phái chính trị cũng như các tôn giáo đều thống nhất với nhau trong việc lên án hành động vô nhân đạo của Taliban và cùng cầu nguyện cho em Malala.
Phát biểu trước bệnh viện Birmingham ở Anh trong chuyến thăm viếng Malala đang được điều trị, ông Yousafzai, bố của Malala, tuyên bố: “Khi Malala ngã xuống, nước Pakistan đứng dậy và cả thế giới trỗi lên.”
Bởi vậy, nhiều người mới nhận định: trong cuộc khủng bố nhắm vào em Malala, kẻ bị thua cuộc trước hết chính là Taliban. Chúng hiện hình, trước mắt thế giới, như một lũ ác quỷ. Ngay những người theo Hồi giáo cũng không thể biện minh được cho chúng. Chúng trở thành những phần tử cô đơn. Hung hãn nhưng cô đơn. Trong khi đó, hào quang chung quanh em Malala lại tỏa sáng. Như một thiên thần.
Vụ bắt bớ Nguyễn Phương Uyên ở Việt Nam cũng vậy.
Lâu nay, ai cũng biết chính phủ Việt Nam độc tài và tàn bạo. Tính chất độc tài và tàn bạo ấy thể hiện, trong mấy năm gần đây, qua các vụ đàn áp biểu tình và đàn áp các nông dân chống nạn cướp đất, và qua các phiên tòa xét xử những người đòi tự do hoặc phản đối Trung Quốc, từ vụ Cù Huy Hà Vũ đến vụ Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải, Việt Khang… Nhưng dù sao, hình ảnh hiên ngang của những người ấy phần nào cũng làm mờ nhạt tính chất nạn nhân của họ. Người ta nhìn họ như những anh hùng mà có khi quên họ, trước hết, là những nạn nhân.
Nguyễn Phương Uyên thì khác. Em chỉ là một sinh viên. Em nhỏ nhắn và yếu đuối. Em hồn nhiên và còn vô tư lắm. Em chỉ có một vấn đề, như chính em thừa nhận: Em “ghét Trung Quốc”.
Trước hình ảnh nhỏ nhoi và yếu ớt ấy, hình ảnh mười tên công an ập vào nhà trọ bắt em, hình ảnh công an phường và công an quận bai bãi chối việc giam giữ em, hình ảnh cả một hệ thống tuyên truyền của nhà nước xúm vào xuyên tạc và bôi nhọ em, và cuối cùng, hình ảnh cả một guồng máy quyền lực âm mưu giày xéo lên em bỗng dưng đậm nét thêm lên.
Tính chất nạn nhân của Nguyễn Phương Uyên càng được tô đậm, tính chất độc tài và tàn bạo của chính quyền cũng theo đó bị gia tăng theo cấp số nhân.
Ít nhất dưới mắt dư luận, trong cũng như ngoài nước, với người Việt Nam cũng như người ngoại quốc, kẻ thua cuộc vẫn là nhà cầm quyền.
This entry was posted in Bình luận. Bookmark the permalink.

8 Responses to Nguyễn Hưng Quốc – Chiến thắng của những kẻ yếu đuối

  1. Pingback: Chiến thắng của những kẻ yếu đuối « Sầu Đông

  2. Ngoc Lan says:

    Đi rãi truyền đơn chống phá nhà nước mà bảo là ghét Trung Quốc. Mấy cha bên đó ko biết cái quần gì cũng leo lẻo cái miếng. Tui ko phải VC, chỉ là 1 người dân bình thường, cũng ghét TQ nhưng có ai bắt bớ gì ko? Mấy ông cá ko? Tui sẽ đứng giữa Hồ COn Rùa la từ sáng đến chiều: Ghet TQ, nếu ko bị bắt mấy ông tính sao? Tui ở Long An, chuyện mấy người đó bị bặt tui chứng kiến tận mắt, ai cũng nhận tội rãi truyền đơn, oan ức gì nữa? Mấy ông giỏi quá sao bỏ đất nước chạy trối chết như vịt hồi 30 tháng 4 vậy? Giờ ở nơi an toàn leo lẻo cái miệng tỏ vẽ anh hùng, tui nhục cho mấy ông quá, có giỏi xách súng về chiếm lại VN đi, đừng co khua môi múa mép, ngứa đít lắm.

  3. minhhieu854 says:

    Rải truyền đơn mà nội dung nêu lên HS-TS là của Việt Nam, kêu gọi tẩy chay hàng TQ là chống phá nhà nước à. Thế mới trong tháng 12/2012 ở Hà Nội và Sài Gòn người ta biểu tình chống TQ xâm lược thì một số người bị ngăn cản không cho đến, ở Hà Nội một số người bị hốt lên xe chở đến trại phục hồi nhân phẩm “làm việc”cả ngày, vậy thì ai bắt họ vậy? hay đó là “vượn”.
    Ngày hôm nay không ai làm cái chuyện mang súng về chiếm lại VN đâu, ngày xưa chỉ có bọn việt cộng nghe theo lời Nga Tàu mới làm chuyện đó, đừng nhìn vài ngôi nhà cao tầng ở mấy thành phố lớn đã tưởng thành công, thành con hổ ở Á châu. Hãy nhìn xuống cácổ chuột trong các thành phố, các vùng xa sôi hẻo lánh xem người dân sống ra sao. Hãy nhìn sang nước bạn Kampuchia ngày nay người ta còn tự làm được chiếc xe hơi chạy bằng điện, còn Việt Nam thì ngay cái bánh xe cải tiến cũng chẳng làm xong, trí thức chỉ trông thấy cái sổ hưu là lớn nhất,. Đúng là duy vật.

    • Thanh says:

      Cái tờ truyền đơn đó thế nào, mày có thấy tận mắt ko? hay mày nghe kể lại? hay là tờ TĐ đó có cánh như băng vệ sinh bay qua Mỹ ụp vào mặt mày?
      Rãi truyền đơn chống phá chính quyền, bị tóm là đúng. Thấy vậy lại dựng chuyện lên là TĐ dính tới HS TS, đúng là 1 bọn cơ hội. Tụi bây dụ dỗ mấy đứa hám tiến nhận rãi TĐ rồi vu cáo bậy bạ, dân ở đây giờ ko có rãnh làm chuyện chính trị đâu. Tao ko giàu nhưng mỗi ngày thích gì nhậu nấy, chân dài vô tư, ko có chết đói như tụi bây bên đó, mang cái mác việt kiều nghèo bỏ mẹ. Tới ở cái nhà, mua cái xe cũng trả góp, chán cho thân phận ở nhờ….

  4. Thanh says:

    Nếu ko làm được thì đừng có ngồi đó mà sủa như chó đói xương. Chổ nào, người nào chống TQ mà bị đàn áp, chỉ cho tui coi. Trước giải phóng, thằng Thiệu lãnh dạo ko có nha ổ chuột sao, ko có người nghèo sao? Tui ko bàn chính trị, tui chỉ tức cười cho mấy người được cho vài USD cứ ngồi sủa ong óng.
    ở Hà Nội một số người bị hốt lên xe chở đến trại phục hồi nhân phẩm “làm việc”cả ngày, vậy thì ai bắt họ vậy? hay đó là “vượn”. bạn có thấy tận mắt ko? hay bạn nghe kể lại, nói nghe coi, đồ xạo vcl.
    Vậy bên Mỹ đó, có ngon kéo quân lên trước nhà trắng làm om sòm coi, xem có bị bắn nát óc ko?
    Bên Mỹ ngon lành, sao cứ bị khủng bố, rối vác súng bắn loạn xạ lên, vậy là giàu sao, giàu sao cắt giảm tiền thất nghiệp hết vậy, giàu sao thất nghiệp tràn lan vậy, bao nhiêu thằng VN bên đó ngữa tay xin bố thí tiền trợ cấp, vậy là ngon à. Nhục cho tụi bây

  5. Thanh says:

    Ca Chon says:
    February 9, 2013 at 4:37 am

    May la ten VGCS ban nuoc chinh cong,Gia dinh may va may dung co chay toi khico su co xay ra nhe.

    Tao đố cả dòng giống hèn nhát tụi mày làm được cái gì để cho có sự cố đấy. Cái thứ mà đến quê hương cũng ko có, ăn mày xứ người mà cũng lên giọng. Nhục cho cả dòng giống nhà mày, núp váy Mỹ la ỏm tỏi, bực bội

  6. Thanh says:

    Tao cũng ko hiểu cái bọn lưu vong như tụi bây lấy cái gì để giành lại quê hương? Chắc ngồi sủa mỗi ngày quá…. đúng là dân thất nghiệp ko có việc làm, xin tiền Mỹ để sống, bán nước bọt cầu vinh

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s