Lão Móc – Xưa chống Mỹ cứu nước, giờ sao núp rãnh mương???…

 

Phải nói tôi rất là ứa gan khi đọc bài “Anh hãy ngồi xuống đây” của tên sinh viên miền Nam “chống Mỹ cứu nước” Hạ Đình Nguyên. Sao trên đời lại có những thằng ngu đến nỗi đã một thời lầm lạc tiếp tay với bọn VC phá nát chế độ tự do dân chủ miền Nam để đến nay, sau 37 năm VC cai trị miền Nam và hơn 60 năm ở miền Bắc, Đảng và Nhà Nước VC biến đất nước thành như một nhà tù vĩ đại và “biến cả một dân tộc trở nên hèn nhát, ích kỹ và mê muội”. Hàng ngàn đàn bà, con gái phải trần truồng như nhộng, dạng háng, chổng mông để bọn buôn người đọc vòng ngực, vòng eo, vòng mông. Và bọn ngoại nhân dùng que thọc vào âm hộ để coi rộng hẹp để chọn lựa… và hàng ngàn thảm cảnh khác, thì cái bọn chó đẻ này ngậm câm miếng hến.

 Khi đồng bào biểu tình chống Trung Cộng lại thò đầu ra viết bài khoe mẽ về thành tích “chống Mỹ cứu nước” để từ đó kín đáo chửi bới những người ở hải ngoại, chửi bới bọn Trung Cộng là “dã thú”… để hy vọng bọn VC sẽ lượm lại cái vỏ chanh mà chúng đã vắt hết nước. Hãy nghe tên sinh viên một thời “chống Mỹ cứu nước” viết:

“… Thắng thua thì đã rõ, nhưng cũng chẳng để làm gì, đến nước này! Những cái mồm bên kia đại dương chỏ về chửi rủa cũng chẳng ích chi, giống như Thiên thần Đại úy Minh giẫm chân vào mồm người biểu tình, chỉ rách việc!

Phải nhận chân được KẺ THÙ MỚI CỦA THỜI ĐẠI, chúng đang xâm thực đất liền và quậy đục Biển Đông, chúng “dã thú” biết chừng nào với đồng bào của chúng, nói chi đến CHƯ QUỐC LÂN BANG THẾ GIỚI ĐẠI ĐỒNG! Tuổi trẻ VN phải dứt khoát cài đặt lại phần mềm mới cho mình để phù hợp với trình độ của thời đại, yêu cầu cấp bách của dân tộc”.

Phải nói đây là thằng sinh viên ăn phải bả VC nên “ngu lâu, dốt bền” tới như vậy! Đến bây giờ mà vẫn chưa thấy Đảng và Nhà Nước VC đã “dẫn hổ về thịt dê nhà”.

 Một thằng sinh viên miền Nam“chống Mỹ cứu nước” khác là Đào Hiếu thì khá hơn một chút là viết sách tự nhận là mình “Lạc Đường”, nhưng lại bị bể mánh khi phịa thành tích đánh sập hàng rào Tổng Nha Cảnh Sát bằng trái bom bằng cái hộp diêm quẹt.

Nhà văn Hoàng Hải Thủy viết trong bài viết “Nhân Tình, Nhân Bánh” viết về chuyện ông nhà văn Đào Hiếu ba xạo, như sau:

“… Sàigòn có ông Đào Hiếu là tác giả cái blog ông đặt tên “Lề Bên Trái” trên inernet. Ông Đào Hiếu Lề Trái  nguyên là – theo lời ông kể – một đặc công VC ở Sàigòn những năm 1970. Trong bài ông kể thành tích của ông có lần “ông đi đánh bom trụ sở Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia bằng cách ông ngồi sau ông bạn đồng đặc công của ông trên xe Honda hai bánh, ông để trái bom trên bàn chân phải của ông, khi xe chạy qua ngã tư Lý Thái Tổ – Nguyễn Trải, ông hất bàn chân, trái bom bay vào bót gác trong góc đường.

 Cứ theo lời ông đặc công Đào Hiếu kể, cái gọi là “trái bom” của ông nó phải lớn bằng cái riêm quẹt.

 Trên blog Lề Trái có một số bài phê phán chế độ, bọn Công An ra lệnh cho ông Đào Hiếu bỏ những bài ấy đi. Nó không cần nói ra lời dọa, tác giả Lề Trái cũng biết ông không làm theo ý nó. Nó sẽ bắt ông, như nó bắt bà Trần Khải Thanh Thủy.

 Tôi có xem blog Lề Trái của ông Đào Hiếu, khi tôi mở những bài có những cái tên có vẻ phê phán chế độ, tôi thấy hiện lên những hàng chữ: Không tìm thấy (Sorry, but you are looking for something is not here).

Tôi – Công Tử Hà Đông – gọi ông Đào HiếuĐặc Công Ba Xạo. Đây là những gì người ta viết về ông đăng trên internet.

 Nhà văn Đào Hiếu, một cựu sinh viên tranh đấu ở Sàigòn trước năm 1975, hồi tháng 2-2008, đã cho phổ biến tác phẩm tự truyện “Lạc Đường” dưới dạng điện tử ở hải ngoại (diễn đàn Talawas, vì ông không thể cho xuất hiện được Lạc Đường ở trong nước). Về việc công bố tác phẩm tự truyện gây tiếng vang đáng kể ở hải ngoại, ông Đào Hiếu cho biết:

 “Tôi viết Lạc Đường vì tôi cảm thấy có bổn phận phải làm điều đó, tôi thấy có trách nhiệm phải lưu lại một mảng lịch sử mà tôi đã tham dự. Tôi thấy không có gì phải hối tiếc vì tôi đã tham gia vào cuộc chiến tranh đánh đuổi ngaọi xâm, thống nhất đất nước.

Tôi chỉ thất vọng về những gì đã diễn ra sau hòa bình thôi, vì chính nhà cầm quyền đã đưa VN chìm đắm trong tham nhũng, bất công và không có tự do tư tưởng. Ví dụ như cuốn sách này, viết tâm huyết, có tình yêu nước, yêu nhân dân lao động, nhưng không được in tại VN thì rõ ràng không có được tự do tư tưởng, nên tôi mong muốn có được sự thoải mái hơn trong vấn đề công bố tác phẩm ở VN” (Minh Thuỳ – Trò chuyện với nhà văn Đào Hiếu – Tạp chí điện tử Damau.org 25-06-2008)

Kỳ Nhông Văn Nghệ kiêm Đặc Công Ba Xạo Đào Hiếu trong tự truyện “Lạc Đường” kể như sau về vụ gọi là “đi đánh bom Tổng Nha Cảnh Sát”:

 “Anh lái chiếc Honda 67 màu đen. Tôi ôm trái mìn tự tạo ngồi phía sau. Chúng tôi từ dưới Trần Hưng Đạo chạy lên. Tôi móc trái mìn trong túi áo ra, châm lửa đốt điếu thuốc rồi đặt trái mìn trên bàn chân. Khi đến ngay vọng gác của Tổng Nha Cảnh Sát , tôi hất nhẹ trái mìn vô hàng rào kẽm gai. Anh Tài vẫn cho xe chạy bình thường. Không tăng tốc.

Chúng tôi bọc đi qua đuờng Hùng Vương.

Vẫn chưa nghe tiếng nổ.

Sao lâu quá vậy? Tôi hỏi.

Tài quẹo sang đường Trần Bình Trọng.

Ngay lúc ấy tiếng mìn phát nổ. Tôi đập mạnh bàn tay lên đùi anh  và chúng tôi cười ha hả. Chúng tôi tà tà quay lại hiện trường xem kết quả nhưng không vào được vì cảnh sát đã bao vây khu vực. Giao thông tắt nghẽn. Từ ngoài vòng vây, chúng tôi vẫn nhìn thấy vọng gác bị đánh sập một bên. Cả 1 đoạn hàng rào Tổng Nha Cảnh Sát bị nát. Đó là “chiến công” của 2 chúng tôi, những thằng bạch diện thư sin tập sự làm Biệt Động Thành!”

(Ngưng trích Đào Hiếu).

Với trái bom bằng hộp riêm, ông Đặc Công Đào Hiếu đánh sập ½ vọng gác, đánh nát cả 1 đoạn hàng rào.

Nói phét không biết ngượng. Và nói phét ngu ngốc

Phi-ní lô đia

Hết nước nói!”

Năm ngoái, ông nhà văn Đào Hiếu này có la làng lên về chuyện Công An VC không cho ông ta qua Mỹ thăm con. Tội nghiệp cho “dũng sĩ diệt Mỹ một thời” Đào Hiếu!

Thằng “chống Mỹ cứu nước” thứ ba trong bài viết này là một thằng đặc biệt: không phải người Việt Nam. Không biết ăn phải cái giống gì mà thằng này lại mơ “thành ngườiViệt Nam anh hùng ngàn lần anh hùng!”. Thành tích “chống Mỹ cứu nước” của anh người Pháp André Madras này là leo lên tượng Thủy Quân Lục Chiên trước tòa nhà Quốc Hội VNCH giương cờ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và sau đó bị phú lít VNCH bắt bỏ tù. Nghe nói giấc mơ trở thành người VN của anh “Tây cà lồ” mê mùi mắm nêm Việt Nam trở thành hiện thực vào “triều đại” Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, “quảng cáo viên” của Tú Bà đặc trách “khâu” chiêu dụ du khách ngoại quốc đến VN với chiêu bài:  “Nơi đây có nhiều con gái đẹp nhất Đông Nam Á”. 

 Thằng Tây André Manras vì yêu “Bác” Hồ Chí Minh nên lấy tên họ là Hồ Cương Quyết. Khi xảy ra vụ biểu tình chống Trung Cộng, anh ta cùng với thủ lãnh chống Mỹ cứu nước Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Đình Đầu, Đỗ Trung Quân… có xuất hiện lần đầu, sau đó trốn chui, trốn nhũi đâu mất tiêu.

Thằng Tây Hồ Cương Quyết bèn viết bài chê bai “đồng đội ngày xưa” của mình là hèn nhát(!?). Không hèn mà được với bọn công an của VC à? Đảng viên của nó là thằng VC Nguyễn Chí Đức mà đi biểu tình nó cũng khiêng lên xe như khiêng một con heo. Thằng “đồng chí” Đại úy công an Phạm Hải Minh nó còn “âu yếm” tặng cho bốn năm đạp vào mặt. Thằng Trung Tướng CA Nguyễn Đức Nhanh nó họp báo tuyên bố Công an không có đánh đập dân biểu tình. Đó chỉ là chuyện thằng “đảng viên VC” Nguyễn Chí Đức nó đưa mặt “hôn” đôi dép râu của “đồng chí công an” Đại úy Minh mà thôi! Nó nói ngang như thế, ai làm được gì nó

Sau 37 đảng CSVN cai trị đất nước như một đoàn quân ngoại nhập, chẳng ai nghe những thằng, những con ngày xưa hãnh diện là “những sinh viên miền Nam chống Mỹ cứu nước” lên tiếng, lên tăm gì về những việc làm khốn nạn của Đảng và Nhà nước CSVN là đem hiến đất, dâng biển cho bọn Trung Cộng, biến đất nước thành một trại giam khổng lồ… Ai lên tiếng chống Trung Cộng là sẽ trở thành tội phạm chống Đảng và Nhà Nước.

Ngay cả các nhạc sĩ trẻ như Việt Khang, Anh Bình sáng tác những bản nhạc yêu nước cũng bị bắt giam và đem ra xét xử. Ngay cả nữ sinh viên Phương Uyên cũng bị bắt vì tội tuyên truyền chống Đảng và Nhà Nước vì đã dán truyền đơn “Vì danh dự Việt Nam, chống giặc Tàu”!

Ngày 30 tháng 10 năm 2012, tòa án kangaroo của VC ở thành Hồ nó sẽ đem nhạc sĩ Việt Khang để xử tội hát lời yêu nước.

Hỡi những Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Tôn Thất Lập, Đào Hiếu, Hạ Đình Nguyên v.v… những kẻ đã từng hãnh diện làm anh hùng “xuống đường chống Mỹ cứu nước, chống Thiệu-Kỳ” bây giờ đang ở đâu?

“Ngày xưa Ngụy kềm kẹp

Các anh vẫn xuống đường

Nay Cách mạng chơi đẹp

Đâu phải núp rãnh mương?”

 Xin mượn 4 câu thơ của tác giả Nguyễn Bá Chổi, để chấm dứt bài viết này. Và xin được hỏi “những anh hung đã từng… chống Mỹ cứu nước”:

 “Xưa chống Mỹ cứu nước

Giờ sao núp rãnh mương?”

LÃO MÓC

This entry was posted in Phiếm luận. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s