Phạm Lê Vương Các – Tại sao tôi không được phép là tôi?

 

Phản hồi nhân bài viết “Phản động nhân danh lòng yêu nước” của tác giả Anh Khôi đăng trên báo Nhân Dân.

Cách đây gần một tháng, tôi có viết bài “Cần nhìn nhận hành vi chống nhà nước từ nhiều góc độ” đăng trên Nhật báo Ba sàm – Cơ quan ngôn luận của Thông tấn xã Vỉa hè. Bài viết đó chỉ là những nhận định cá nhân, tất nhiên khó tránh khỏi sơ sót, hạn chế. Do đó tôi rất mong được nghe thêm những ý kiến phản biện, phê phán.

Lịch sử phát triển của nhân loại cho thấy, dưới bất kỳ hình thái xã hội hoặc định chế chính trị nào, đa nguyên về tư tưởng luôn là điều tất yếu. Chỉ có những kẻ ngu ngốc mới cố gắng “rèn” con người hướng đến sự “thuần nhất”. Con người vốn dĩ phụ thuộc vào sự tự rèn luyện, tự trưởng thành trong nhận thức của từng cá nhân khi tương tác với các cá nhân khác. Đây là điều căn bản trong mối quan hệ giữa người và người. Tôn trọng sự khác biệt là điều tối cần thiết trong việc duy trì mối quan hệ này, có như vậy mới tránh được đổ vỡ, vốn tiềm ẩn nguy cơ dẫn đến tình huống “một mất, một còn”.

Dù nhận thức như vậy nhưng tôi vẫn “choáng” khi đọc bài “Phản động nhân danh lòng yêu nước” của tác giả Anh Khôi. Bài viết này ngoài sức tưởng tượng của tôi, sự phê phán mà tác giả dành cho tôi đã vượt ra khỏi sự tranh luận, nó là một loại cáo trạng, “kết buộc” tôi là: “nằm trong các thủ đoạn mà các thế lực thù địch, đang triển khai sử dụng nhiều luận điệu khác nhau để kích động chống Ðảng, chống Nhà nước ta, kêu gọi lật đổ chính quyền”.

Trong bài viết đó, ông Anh Khôi đã viện dẫn nhiều điều từ Hiến Pháp, chỉ tiếc là khi đọc – trích Hiến pháp, tác giả lại cố tình lờ đi các nguyên tắc được quy định tại Điều 72 của Hiến pháp năm 1992 và cũng được ghi nhận tại Điều 9 của Bộ luật Tố tụng Hình sự năm 2003, đó là: “không ai bị coi là có tội khi chưa có bản án kết tội của tòa án đã có hiệu lực pháp luật”. Thay vì dùng lý lẽ, thực tế để “giáo dục, cảm hóa, thuyết phục” những người trẻ như tôi, giúp chúng tôi nhận ra “đúng, sai”, ông Anh Khôi lại đem một tương lai mịt mù ra hăm dọa chúng tôi.

Trong bài viết “Chúng ta đang có tội với tương lai”, tôi đã trình bày suy nghĩ của tôi về cách xử sự mà tôi nghĩ rằng nên có giữa thế hệ những người đi trước như ông Anh Khôi và đi sau như tôi, nên tôi xin phép không nhắc lại nữa. Chỉ xin ông Anh Khôi nhớ rằng, niềm tin và lý tưởng cho một cuộc sống tốt đẹp hơn thì chỉ có những thế hệ sau, khi đứng trước lịch sử mới có thể phán xét một cách khách quan nhất.

Thưa ông Anh Khôi,

Khi ông cho tôi là “phản động” thì đó là quan điểm của ông, tôi tôn trọng đánh giá của ông. Ông nhận định các luận điểm của tôi còn non kém, thiếu hiểu biết và mập mờ, rồi chỉ trích thì tôi vẫn trân trọng cảm ơn ông. Ông cáo buộc mục đích bài viết của tôi là gì chăng nữa thì đó vẫn là quyền của ông, suốt quá trình tự học hỏi, với mong mỏi trở thành một con người theo đúng nghĩa con người trong một xã hội tiến bộ và văn minh, dạy tôi tôn trọng những khác biệt như thế, dù tôi có đồng tình hay không. Tôi sẽ không cố gắng chứng minh với ông tôi là người thế nào, yêu nước hay phản động, nguy hiểm hay có ích… bởi lẽ tôi có một “miền giá trị” riêng cho mình. Ông đã đứng trên một hệ giá trị khác để phán xét tôi, tôi không bận tâm lắm, phán xét người khác là điều xa lạ đối với tôi. Tuy nhiên, do các phán xét này được báo Nhân Dân chọn đăng, nó không còn là quan điểm của cá nhân ông nữa, nó được xem như quan điểm chính thức của cơ quan ngôn luận thuộc Trung ương Đảng, không phải kiểu bày tỏ quan điểm cá nhân ở “vỉa hè” như bài viết của tôi nên tôi muốn thưa lại với ông vài điều.

Như tôi đã từng trình bày, “khoa học là khai minh, chính trị là tuyên truyền. Chính trị muốn tuyên truyền hiệu quả thì cần phải dựa vào khoa học”. Đó là lý do tôi chấp nhận “chống nhà nước” bằng các hành vi phi bạo lực. Tôi quan niệm rằng, bất kỳ chủ thể, sự vật hay hiện tượng nào cũng có những hạn chế nhất định, cho nên, chống lại nó là điều cần và nên làm để vươn tới Chân-Thiện-Mỹ. Ở đây, “chống” cần được hiểu là phủ định cái lạc hậu và tạo tiền đề cho cái tiến bộ ra đời, chứ không phải là tiêu diệt lẫn nhau.

Thưa ông Anh Khôi,

Không phải tôi mà nhiều người đọc bài viết của ông cũng tin như tôi rằng, bài ông đã viết chỉ nhằm “duy trì nỗi sợ hãi cho một người trẻ như tôi”. Người khác như thế nào, tôi không biết, riêng tôi, xin thú nhận là đọc xong bài ông viết tôi có sợ. Sở dĩ tôi có thể ngồi viết thêm bài này, gửi nó cho ông là vì tôi ráng tựa vào lương tri, dằn nỗi sợ xuống. Tôi nghĩ rằng ông đọc nhiều, hiểu rộng nên chắc ông nhớ, gần đây, Giáo sư Ngô Bảo Châu từng chia sẻ: “Không thể lấy sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ”. Vậy theo ông, Giáo sư Ngô Bảo Châu có “ngộ nhận” không?

Thứ hai, có vẻ ông muốn “vận động” cho tôi vào tù vì “làm ra các tài liệu tuyên truyền chống nhà nước” và hình như cũng muốn qua đó dọn ra một con đường tương tự cho người làm trang blog Ba Sàm vì đã “phát tán tài liệu tuyên truyền chống nhà nước”? Tôi muốn giải thích thêm với ông rằng, tôi không “chơi” với Quan Làm báo, Dân Làm Báo hay Biển Đông mà chọn “chơi” với blog Ba Sàm vì tôi vẫn muốn “tôn trọng luật pháp” như cảnh báo trong Công văn 7169 do Văn phòng Thủ Tướng phát hành. Tuy nhiên, do là một người có tìm hiểu pháp luật, dấu “…” trong công văn là một dấu hỏi lớn với tôi. Công văn 7169 có phải là một văn bản quy phạm pháp luật hay không, nếu là một văn bản quy phạm pháp luật thì tại sao lại có dấu “…” để ai muốn suy diễn thế nào cũng được? Phải chăng nhờ dấu “…” này nên ông mạnh dạn kéo cả tôi lẫn blog Ba Sàm, cột vào chung một “rọ”?

Thứ ba, tại sao ông lại chọn bài viết của tôi để tấn công vào thời điểm diễn ra Hội nghị Trung ương 6? Chưa bao giờ tôi nghĩ một bài viết nào đó của tôi có thể là trọng tâm phản công của một tờ báo giữ vai trò đặc biệt như Nhân Dân. Tôi chưa đủ tầm để được “vạch mặt, chỉ tên” trên cơ quan ngôn luận của Trung ương Đảng đâu ông Anh Khôi ạ!

Thứ tư, phải chăng ông chỉ trích tôi vì ngại bài viết của tôi sẽ ảnh hưởng và tác động đến nhận thức của sinh viên nên cần phải “định hướng lại”? Nếu suy nghĩ như thế thì ông đã lo lắng thái quá. Cá nhân tôi không bao giờ nghĩ đến việc rao giảng điều gì đó cho bất kỳ ai. Tôi chỉ yêu mến tri thức và tin rằng nhiều bạn bè đồng trang lứa với tôi cũng giống như tôi, tôi chỉ muốn chia sẻ suy nghĩ của mình và nghe phản hồi về những suy nghĩ đó như một cách học hỏi.

Tôi có cảm giác sự lo ngại của ông xuất phát từ cảm giác nơi ông rằng tôi muốn làm chính trị. Xin thưa với ông rằng: Tôi không thuộc về bất kỳ đảng phái, tổ chức chính trị nào cả. Xin đừng ghép những người chia sẻ những suy nghĩ khác với điều mình muốn họ nghĩ là “kích động và kêu gọi lật đổ chính quyền”. Giành giật chính quyền là mục đích của những người muốn làm chính trị, còn tôi chỉ là người muốn mở mang tri thức nên chia sẻ điều mình nghĩ và chờ đón ý kiến về những suy nghĩ đó từ những người khác. Chỉ thế thôi ông Anh Khôi ạ! La hoảng và làm những người khác hoảng, vô tình hay cố ý, ông đang xúc phạm yếu tố “dân bàn” mà Đảng vẫn cổ súy đấy ông Anh Khôi ạ!

Cũng có thể ông sẽ thắc mắc rằng, nếu có thiện ý tại sao tôi lại “chui” vào blog Ba Sàm, hình như ông không có thiện cảm với blog này (?) Xin giải thích để ông hiểu rằng tôi chọn blog Ba Sàm bởi ở đó có “tự do” không cần theo “lề” nào. Họ đăng bài tôi rồi đăng luôn cả bài phê phán tôi của ông. Bao giờ báo Nhân Dân làm được như vậy, tôi (và tôi tin rằng nhiều người khác) sẽ gửi suy nghĩ, ý kiến của mình cho báo Nhân Dân chứ không chọn blog Ba Sàm nữa.

Chào ông,

Phạm Lê Vương Các

********************************************

Phản động nhân danh lòng yêu nước

Cập nhật lúc 01:51, Thứ ba, 16/10/2012 (GMT+7)

Thời gian gần đây, các thế lực thù địch sử dụng nhiều luận điệu khác nhau để kích động chống Ðảng, chống Nhà nước ta, kêu gọi lật đổ chính quyền. Dù nấp dưới danh nghĩa nào, vẫn có thể nhận ra các luận điệu nhằm mục đích chống phá của chúng. Mới đây, một số website và blog truyền bá bài viết của Phạm Lê Vương Các * – người tự giới thiệu là “sinh viên đại học năm thứ ba”(!?), cũng nằm trong  các thủ đoạn mà các thế lực thù địch đang triển khai.

Sau khi viện dẫn “triết gia Socrate bị kết án tử hình vì tội đầu độc tư tưởng cho giới trẻ và chống lại nhà nước dân chủ chủ nô”, Bruno “phải lên máy chém vì ủng hộ thuyết “nhật tâm”, Phạm Lê Vương Các nhắc tới một số nhân vật lịch sử như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Thái Học… và gọi họ là “những người tiên phong trong việc chống nhà nước phong kiến nửa thuộc địa đương thời để xóa bỏ sự nô dịch, lạc hậu, và bất công”. Từ những cứ liệu đó, tác giả này kết luận “không thể xem chống nhà nước là hành vi hoàn toàn tiêu cực được”. Khi làm công việc này, Phạm Lê Vương Các đã bỏ qua một nội dung có tính chất nền tảng là bối cảnh lịch sử của mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn lịch sử, và tính tất yếu của quá trình nhận thức cùng hành vi của con người trong bối cảnh lịch sử ấy. Phải chăng, tác giả do thiếu hiểu biết hay cố tình bỏ qua nội dung nền tảng này, đánh đồng nhà nước chủ nô, nhà nước phong kiến nửa thuộc địa với nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân hiện nay? Trên thực tế, bản chất các loại hình nhà nước mà những nhân vật lịch sử do Phạm Lê Vương Các viện dẫn đã từng sống lại hoàn toàn khác nhau, mục đích đấu tranh của mỗi người cũng rất khác nhau. Từ sự mập mờ này, Phạm Lê Vương Các nhận định “tuy cùng một  hành vi chống nhà nước, nhưng đã làm cho Việt Nam sản sinh ra những con người “phản động” theo tinh thần lý luận đấu tranh giai cấp nhưng lại mang bản chất “yêu nước” theo tinh thần ý thức trách nhiệm của một công dân đấu tranh cho dân chủ tiến bộ, tùy theo cách hiểu khác nhau của mỗi người”. Sao lại đánh đồng “phản động” với “yêu nước”? Nếu là người hiểu biết, không thể nhầm lẫn giữa hai phạm trù đối nghịch nhau như thế. Phản động hay yêu nước đều phải dựa trên các tiêu chí xét đoán rõ ràng, được cả cộng đồng thừa nhận, không phải muốn là có thể nói vống lên. Trong cuộc sống, suy nghĩ và hành vi của con người có ý thức đều hướng tới mục tiêu cụ thể, mà tựu trung trước hết là vì nhu cầu của bản thân mình và vì nhu cầu của cộng đồng mà mình là thành viên. Thử hỏi ba blogger mà Phạm Lê Vương Các đứng ra bao biện cho họ đã đóng góp gì cho đất nước, cho cộng đồng nơi họ sống, mà có thể gán cho tên gọi “người yêu nước”? Việc họ viết năm, bảy cái entry chứa đựng thông tin mơ hồ, thật – giả và tốt – xấu lẫn lộn… để vu cáo chính quyền lẽ nào lại là biểu hiện của lòng “yêu nước”? Và không biết vì ấu trĩ không hiểu mối quan hệ giữa hiến pháp và pháp luật với nhà nước hay tôn thờ chủ nghĩa vô chính phủ mà Phạm Lê Vương Các còn viết một cách rất tùy tiện rằng: “Không thể lấy hiến pháp và pháp luật để bảo vệ Nhà nước”! Thử hỏi, nếu Nhà nước không có hiến pháp và pháp luật sẽ ra sao, ai sẽ bảo vệ quyền lợi của người dân?! Xã hội sẽ ra sao nếu mỗi công dân lại tự đề ra một luật riêng cho bản thân để muốn làm gì thì làm?

Nguy hiểm hơn, theo Phạm Lê Vương Các: “Một khi nhà nước không còn là của dân, do dân, và vì dân trên thực tế thì chống lại nhà nước đó là hành vi tất yếu”. Cần vạch rõ sự dối trá này vì nó chỉ đúng khi “dân” ở đây là đại đa số nhân dân, chứ không phải là một vài cá nhân chưa làm được bất cứ điều gì cho dân nhưng vẫn xưng xưng tự nhận là “đại diện của nhân dân”. Trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945, nhà nước thuộc địa nửa phong kiến  ở Việt Nam chỉ phục vụ bộ máy cai trị thực dân, thẳng tay đàn áp bóc lột nhân dân. Còn Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam được Hiến pháp khẳng định là Nhà nước “của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân”. Chúng ta xây dựng Nhà nước pháp quyền chính là xây dựng một nhà nước dân chủ ngày càng hoàn thiện, nơi nhân dân đứng ra tự tổ chức, tự quản lý, tự điều hành xã hội của mình. Tính thống nhất bao trùm lên mọi hoạt động tổ chức và thực hiện quyền lực của nhân dân, chứ không phải mâu thuẫn hay đối kháng. Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam do nhân dân lập ra thông qua bầu cử, ý chí của đại đa số nhân dân thể hiện qua hoạt động của Nhà nước một cách công khai, minh bạch, và hành động của Nhà nước thể hiện ý chí, tư tưởng, nguyện vọng của nhân dân. Nhân dân lập ra Nhà nước để bảo vệ cho các quyền và lợi ích của chính mình, nếu Nhà nước không có Hiến pháp và pháp luật bảo vệ thì sẽ không bảo vệ được nhân dân. Ðiều 6 Hiến pháp nước Cộng hòa XHCN Việt Nam (năm 1992) quy định “Nhân dân sử dụng quyền lực Nhà nước thông qua Quốc hội và Hội đồng nhân dân là những cơ quan đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân, do nhân dân bầu ra và chịu trách nhiệm trước nhân dân”; Ðiều 53 khẳng định công dân “có quyền tham gia quản lý Nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương”. Trong trường hợp công dân không đồng tình với Nhà nước, hoặc muốn đưa ra ý kiến riêng thì có thể “kiến nghị với cơ quan Nhà nước”, Ðiều 74 nêu cụ thể “Công dân có quyền khiếu nại, quyền tố cáo với cơ quan Nhà nước có thẩm quyền về những việc làm trái pháp luật của cơ quan Nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân hoặc bất cứ cá nhân nào”. Quy định của pháp luật nước ta cũng nêu rõ, công dân có quyền phản đối cơ quan Nhà nước, công dân có thể kiện cơ quan Nhà nước ra tòa án. Ðó là quyền của công dân, bởi không phải lúc nào các cơ quan nhà nước cũng đúng, và ở nước ta đã có một số trường hợp công dân thắng kiện cơ quan nhà nước.

Bên cạnh đó, Phạm Lê Vương Các còn cho rằng, có sự khác nhau trong quan niệm “chống nhà nước” giữa “các nước dân chủ” với các nước XHCN. Xét từ chính trị học, tất cả các mô hình nhà nước đều có những mặt tốt và mặt hạn chế, con người luôn cố gắng tiệm cận với một mô hình nhà nước hoàn hảo như tiệm cận với chân lý. Nhà nước còn có tính lịch sử, văn hóa sâu sắc, không thể đem mô hình nhà nước của quốc gia này áp dụng cho quốc gia khác mà hy vọng sẽ có kết quả. Tuy nhiên, Phạm Lê Vương Các lại đưa ra quan niệm lệch lạc: “chống lại nhà nước XHCN ở đây luôn được nhà cầm quyền xem là mối đe dọa lực lượng thống trị, an ninh quốc gia, phá vỡ khối đại đoàn kết thống nhất, và lý tưởng của toàn dân”.  Xét từ nguồn gốc và bản chất của nhà nước, điều này thật ngây thơ, người viết hoàn toàn không hiểu biết. Ðể bảo vệ nhà nước, mọi quốc gia đều phải áp dụng các biện pháp bảo đảm an ninh, một số quốc gia phương Tây còn theo dõi tường tận đến từng cá nhân, thậm chí phát động tấn công các quốc gia khác với lý do… để bảo đảm an ninh! Ở nước ta, quyền lực nhà nước là thống nhất, dù là hành pháp, lập pháp hay tư pháp đều phải làm đúng, làm hết trách nhiệm của mình. Nhà nước khuyến khích hoạt động phản biện xã hội thông qua Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các đoàn thể. Khi công dân có vấn đề cần giải quyết, họ đều có quyền yêu cầu các tổ chức đoàn thể, hệ thống thông tin đại chúng… giúp đỡ. Song không vì thế, công dân lại làm dư luận hoang mang, gây mất ổn định xã hội bằng đưa tin bịa đặt trên internet, nói xấu lãnh đạo, nói xấu người khác mà không đưa ra bằng chứng, rồi kích động bạo loạn, kêu gọi lật đổ chính quyền… Các Ðiều 87, Ðiều 88, Ðiều 92 của Bộ luật Hình sự quy định rõ các tội danh liên quan đến hành vi chống chính quyền nhân dân, chỉ có ai cố tình không hiểu mới phát ngôn tùy tiện như vậy. Xét trên mọi phương diện, hành vi “làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu có nội dung chống nhà nước” đều rất nguy hiểm đối với xã hội và không thể gọi đó là hành vi yêu nước. Vì thế, các nước phương Tây đã đối xử rất cứng rắn với Julian Assange khi trang mạng Wikileaks tải lên những thông tin “nhạy cảm”.

Nhà nước của chúng ta đang có bước chuyển quan trọng để tự hoàn thiện, từ đó tiếp tục tổ chức, lãnh đạo sự nghiệp phát triển đất nước, củng cố niềm tin của mọi tầng lớp nhân dân. Và khi trong bộ máy Nhà nước còn những “con sâu làm rầu nồi canh”, chúng ta cần đấu tranh làm trong sạch theo tinh thần Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 (khóa XI). Hệ thống pháp luật của nước ta được xây dựng nhằm bảo vệ các quyền và lợi ích hợp pháp của người dân, nhưng một số cán bộ, công chức chưa thực hiện đúng nhiệm vụ, chức trách được giao, vẫn còn tình trạng cơ hội, trục lợi cá nhân, gây bất bình trong nhân dân. Những cán bộ trong bộ máy nhà nước, doanh nghiệp vi phạm pháp luật bị khởi tố trong thời gian qua là minh chứng cho quyết tâm lập lại kỷ cương xã hội của Nhà nước. Do đó, mỗi công dân cần có cái nhìn toàn diện hơn về vai trò của Nhà nước, cũng như cần đóng góp thiết thực để xây dựng Nhà nước. Từ lâu, những ý kiến đóng góp tâm huyết của người yêu nước chân chính luôn luôn được ghi nhận, nghiên cứu, xem xét một cách nghiêm túc.

ANH KHÔI.

Nguồn: Nhân dân.

*****************************

Cần nhìn nhận hành vi chống nhà nước từ nhiều góc độ

Phạm Lê Vương Các Sinh viên năm thứ 3 Đại học.

23-09-2012

Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải. Photo: DLB

Trong  lúc các chiến dịch đánh vào nhóm lợi ích đang thao túng nền tài chính tiền tệ sôi động và lúc cao trào của cuộc chiến gay cấn giữa các phe nhóm diễn ra, thì hình như tất cả đã được tạm quên để chĩa mũi gươm công lý vào phiên xử 3 blogger của CLB Nhà báo Tự do diễn ra vào ngày mai.

Dù có thể đoán trước được số phận của các nhà báo tự do này sẽ là “không có bất ngờ”, nhưng dư luận lại hết sức quan tâm đến phiên xử tại Tòa án Tp. HCM, đơn giản là vì nó nhuốm màu chính trị.

Phiên tòa cho các hành vi “chống nhà nước” theo điều 88 BLHS nước Cộng hòa XHCN Việt Nam không phải là cuộc chiến giữa bên giữ quyền công tố và bào chữa, giữa thẩm phán và bị báo, mà đó là cuộc đối đầu giữa quan điểm của nhà cầm quyền với dư luận quốc tế và những người đối kháng. Giữa một bên đang ra sức vận động để tha bổng và một bên cố gắng kết án để răn đe.

Điều này cho thấy rằng sự xung đột trong quan hệ chính trị-xã hội giữa nhà cầm quyền và lực lượng đối kháng có chiều hướng tiếp tục gia tăng vì Việt Nam không có một hệ thống xét xử độc lập để phán xét hành vi chống nhà nước.

Chống nhà nước, lịch sử và hiện tại

Tội danh “chống nhà nước” có thể nói gắn liền với sự ra đời của nhà nước đầu tiên Hy Lạp cổ đại, được  áp dụng cho những ai có hành vi được cho là “trái quan điểm” đối với nhà cầm quyền đương thời. Tiêu biểu là triết gia  Socrate bị kết án tử hình vì tội đầu độc tư tưởng cho giới trẻ và chống lại nhà nước dân chủ chủ nô. Rồi trường hợp của Bruno phải lên máy chém vì ủng hộ thuyết “nhật tâm” đã đi ngược lại hệ thống tư tưởng của giai cấp cầm quyền đương thời . Đó là cái giá đắt phải trả cho những tư tưởng đi trước thời đại khi mà lực lượng thống trị nhà nước không thể bắt kịp. Tuy nhiên, cũng rất dễ dàng để thoát khỏi sự trừng phạt cho hành vi này nếu biết quỳ gối “xin chừa” như Galileo đã từng làm.

Các cách thức này dường như vẫn còn đang hiện hữu ở nước ta. Mức án nặng nề luôn dành cho những ai ngoan cố, và rất khoan hồng cho những ai biết ăn năn hối cải. Như chúng ta đã từng thấy sự khôn ngoan của Lê Công Định và sự “dại dột” của Trần Huỳnh Duy Thức.

Vì thế mức án dành cho Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần và Nguyễn Văn Hải sẽ phụ thuộc nhiều vào “khí phách” của họ trong phiên sử sơ thẩm và phúc thẩm sắp diễn ra.

Chống nhà nước có mang tội?

Chính vì sự không thống nhất trong cách hiểu về hành vi chống nhà nước, đã đặt những người công dân có hiểu biết, có ý thức trách nhiệm vào vòng lao lý, đẩy nhà nước vào thế bị động đối phó rụt rè trong cách xử lý hành vi mang tính nhạy cảm này.

Trải qua một thời kỳ tranh đấu của các lực lượng tiến bộ xã hội, các quốc gia dân chủ đã khai trừ vĩnh viễn cái tội danh được cho là tiêu diệt quyền tự do tất yếu của con người. Tuy nhiên nó vẫn còn  tồn tại ở một số quốc gia “muốn giữ vững ổn định chế độ chính trị” muốn tiêu diệt những quyền tự do mà dân chúng đã lựa chọn.

Tại các nước dân chủ, nhà nước với tư cách là một mô hình được đông đảo người dân lựa chọn xây dựng nên, và cũng có quyền hạ bệ khi cảm thấy nó không phù hợp với dòng chảy văn minh thông qua phiếu bầu. Cho nên chống lại mô hình nhà nước này hay nhà nước khác là phương thức để người dân có thể quyết định tương lai chính trị của họ, cũng như là cách thể hiện ý thức trách nhiệm của công dân đối với đất nước.

Trong khi đó các quốc gia theo con đường xây dựng XHCN, xem xét trên bình diện lý luận, mô hình nhà nước với tư cách là công cụ để thực hiện chức năng chuyên chính cho một giai cấp nhất định để bảo vệ sự thống trị của giai cấp mình và sẵn sàng trấn áp các lực lượng đối kháng nhằm mục đích xây dựng “vì cái chung trong lý tưởng” . Với lẽ đó,  chống lại  nhà nước XHCN ở đây luôn được nhà cầm quyền xem là mối đe dọa lực lượng thống trị, an ninh quốc gia, phá vỡ khối đại đoàn kết thống nhất, và lý tưởng của toàn dân.

Chính sự khác biệt đó, tuy cùng một hành vi chống nhà nước, nhưng đã làm cho Việt Nam sản sinh ra những con người “phản động” theo  tinh thần lý luận đấu tranh giai cấp nhưng lại mang bản chất “yêu nước” theo tinh thần ý thức trách nhiệm của một công dân đấu tranh cho dân chủ tiến bộ, tùy theo cách hiểu khác nhau của mỗi người.

Nhờ  sự thống nhất giữa hai mặt đối lập này đã làm nên  động lực cơ bản cho sự vận động phát triển ở Việt Nam.

Nhà nước có cần được bảo vệ?

Không thể lấy Hiến pháp và Pháp luật để bảo vệ Nhà nước vì sự ra đời của bất kỳ nhà nước nào dù mang chức năng  gì đi nữa cũng đều hướng đến mục tiêu níu kéo đạo đức của con người trước sự tha hóa và giữ cho con người vượt khỏi sự tùy tiện trong hành động. Nhưng, lịch sử và hiện tại đã chứng minh nhà nước lại là Người dễ bị tha hóa và tùy tiện nhất vì trong tay sỡ hữu “tam quyền sinh sát”, và nếu được che chở bằng Hiến định thì tất yếu sẽ sản sinh ra một nhà nước độc tài.

Do đó cần xây dựng một Hiến pháp luôn kiểm soát và cân bằng quyền lực giữa nhà nước và nhân dân bằng các thiết chế “nhị quyền phân định”. Đó là sự tương hỗ trong cách đối ứng của “quyền dân sự bất phục tùng” của nhân dân và “nghĩa vụ chấp Hiến” của nhà nước.

Tất nhiên như các nhà tư tư tưởng đã làm rõ cách đây hàng ngàn năm, Nhà nước không được quá yếu trước chức năng gìn giữ trật tự xã hội, nhưng cũng không được quá mạnh để dẫn đến nguy cơ lạm quyền.

Thông qua sự phân định quyền lực mang tính rạch ròi này là cơ sở để hóa giải những mâu thuẫn giữa nhà nước và nhân dân trên tinh thần ôn hòa, biết tôn trọng lẫn nhau mà không cần phải sử dụng đến sự nổi loạn và nhà tù.

Ngoài ra, nó được coi là vũ khí duy nhất để nhân dân chống lại “liên minh mafia” từ các nhóm lợi ích khi đã chi phối đến toàn bộ hệ thống hành pháp-tư pháp-lập pháp.

Chỉ như vậy mới thể hiện được sự khuyến khích, tạo điều kiện tốt nhất cho công dân chống nhà nước một cách có trách nhiệm và phi bạo lực để hướng nhà nước đến dân chủ và pháp quyền,  cũng như  bảo vệ hữu hiệu công dân trước sự trù dập của các cơ quan thi hành quyền lực nhà nước.

Chống nhà nước là hành động có nên làm?

Một khi nhà nước không còn là của dân, do dân, và vì dân trên thực tế thì chống lại nhà nước đó là hành vi tất yếu.

Công dân chống nhà nước được thể hiện qua sự bất tuân dân sự, hoặc nêu lên chính kiến phản biện, thậm chí là phê phán đường lối chính sách của nhà nước, cũng là để kiến thiết một xã hội vững mạnh, hoàn thiện và tiến bộ, góp phần thúc đẩy vào sự nghiệp chung của quốc gia. Nếu nhà nước không biết lắng nghe, không biết tin tưởng vào nhân dân, gán ghép cho đó là luận điệu chiến tranh tâm lý, nhằm kích động, xuyên tạc, hay phỉ báng… rồi bỏ tù, thì nhà nước đó chỉ là “của dân, do dân và vì dân” trên lý thuyết.

Bài học lịch sử cận đại Việt Nam vẫn còn đó, các tiền bối như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Thái Học, hay Hồ Chí Minh… là những người tiên phong trong việc  chống  nhà nước phong kiếnnửa thuộc địa đương thời để xóa bỏ sự nô dịch, lạc hậu, và bất công nhằm hướng đến một quốc gia độc lập, dân chủ. Hay như lực lượng của Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam cũng đã từng chống lại nhà nước VNCH cũng nhằm mục đích thống nhất dân tộc. Do đó, không thể xem chống nhà nước là hành vi hoàn toàn tiêu cực được.

Cũng vậy, lực lượng “bất đồng chính kiến” hiện nay chống lại những biểu hiện sai trái của nhà nước hay đấu tranh đòi quyền làm người thì đó cũng là phản ánh ước muốn tự do, dân chủ cho đất nước theo cách riêng của họ.

Tất cả sự chống lại những biểu hiện lạc hậu của một mô hình nhà nước hay đường lối nhà nước đều xuất phát từ tấm lòng thiêng liêng, lý tưởng cao đẹp, khát vọng cống hiến đối với Tổ quốc. Đó đều là những con người dũng cảm và thủ đắc cho mình một khả năng kiến tạo đất nước theo sức sống của thời đại.

Cần có cái nhìn biện chứng cho hành vi chống nhà nước

Trong thời điểm hiện tại, mọi cách hành xử bằng bạo lực đều đáng bị lên án. Chống nhà nước bằng bạo lực đều không được thừa nhận.

Chống nhà nước bằng các công cụ phi bạo lực luôn là hành vi tích cực, sản phẩm tạo ra là các cuộc đối thoại sòng phẳng giữa nhà cầm quyền và nhân dân, qua đó mang đến sự gắn kết và hiểu biết lẫn nhau giữa người chấp hành và người thi hành pháp luật.

Nhân dân có quyền chống nhà nước trên tinh thần thượng tôn pháp luật, nhưng nhà nước không được chống lại nhân dân. Nhà nước chỉ có thể mang lại lợi ích để “mua chuộc”  nhân dân bảo vệ cho chính mình chứ không phải sử dụng quyền hành và vũ lực trấn áp dân để tồn tại.

Hơn hết, kết tội cho hành vi “làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu có nội dung chống nhà nước” không những tước đoạt quyền tự do thông tin cơ bản, làm liên đới cho công tác nghiên cứu khoa học xã hội mất đi tính sáng tạo mà còn đưa cả hệ thống tư tưởng hiện hành sống trong thời kỳ “bao cấp tư duy”.

Chống nhà nước là môt quy luật tất yếu của sự phát triển, đó là một quá trình phủ định không phải nhằm loại bỏ Nhà nước ra khỏi đời sống, để rơi vào trạng thái “vô nhà nước”, mà để xây dựng một nhà nước mới biết phục vụ dân chúng một cách tốt hơn.

Cuối cùng, với những giới hạn trong nhận thức mang tính lịch sử cụ thể, tùy thuộc vào thời điểm mà chân lý luôn được kiểm chứng bằng tính xê dịch, đòi hỏi chúng ta có một cách nhìn cởi mở hơn cho hành vi chống nhà nước trong thời điểm hiện nay, tạo tiền đề xây dựng một nhà nước pháp quyền hiện hữu ở bất cứ thể chế chính trị nào và một một xã hội dân sự lành mạnh hơn.

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s