Cvanto – “Trả lại Vê-Xê những gì của Vê-Xê”


       Đoàn Môlôtốvà-xế rời trường Taberd từ chập tối mà đến tờ-mờ sáng mới dừng lại dọc đường để cho tù xuống đi tiểu vì có quá nhiều tiếng kêu, tên vệ binh hối thúc liên tục, bắt tù “đái khẩn trương lên”(?).  Lăm-lăm cây súng AK trong tay như sẵn sàng bóp cò… tù nào đái không đúng chỗ quy định.  Lần đầu tiên trong đời nghe nói 2 chữ “khẩn trương” làm tôi ngẩn ngơ, không thể nào giải quyết được vấn đề, mặc dù đang trong tình trạng căng thẳng tức nước vỡ… bong bóng.  Thấy tôi loay hoay mãi, miệng lẩm bẩm xít-xoa “?giải phóng đi, giải phóng đi” khiến tên vệ binh tưởng tôi có ý định muốn trốn, hắn liền dí đầu súng có gắn lưỡi lê vào lưng, đau quá tôi hét lên ..ớ ớ.

– Dậy dậy, dậy đi anh, mơ cái gì mà ú-ớ khiếp quá vậy?

À thì ra thế, không phải vệ binh đâm lưỡi lê mà là bà “quản giáo” thúc cùi chõ vào lưng đánh thức tôi dậy.  Tôi vừa trải qua một cơn ác mộng, toàn thân vã mồ hôi, cũng may là chưa “giải phóng” kịp nên chăn nệm vẫn còn khô rang, hú hồn!

Cứ mỗi lần ban ngày nghe ai nói tiếng của “kách mệnh” là đêm về tôi lại bị ác mộng như vậy, có người bảo đó là triệu chứng của bệnh thần kinh.  Tôi đi khám thì bác sĩ nói nếu tình trạng này cứ tái diễn thì sẽ bị mất ngủ, bị bệnh tâm thần, bị điên…  tiết.  Nhưng người bị không phải là tôi mà chính là người nằm bên cạnh!  Riêng tôi, BS nói gặp ác mộng là còn nhớ về zĩ-zãng, nhờ đó tránh được bệnh “vác lộn cờ đi đón gió”.

Nhớ lại chuyện xưa, hơn 30 năm về trước, sau khi bắt tù “đái khẩn trương” xong, xe Môlôtốva bò về đến trại Long Giao thì Trời đã sáng.  Tù xuống xe, AK & lưỡi lê bắt tù ngồi bệt xuống đất.  Tù trưởng dõng dạc tuyên bố:

_ “Báo cáo để các anh lắm, trong quá trình quán triệt đường nối khoan hồng của cách mạng, các anh không được quan hệ ninh tinh, phải giữ cự ly gián cách…“.

(Dịch sang tiếng Việt có nghĩa là…  trong lúc nghe thông báo nội quy của nhà tù, các anh phải giữ trật tự, ngồi yên, giữ khoảng cách, không được nói chuyện…)

Nghệ thuật sáng tạo chữ nghĩa mới của đỉnh cao trí tuệ XHCN là họ luôn luôn biết biến hóa những vấn đề dễ hiểu, thông dụng, đối với quần chúng trở thành rắc rối, khó hiểu, để khi cần giải thích thì cứ giải theo chiều hướng họ muốn, người dân được tự do bảo sao nghe vậy, không có quyền biết đảng nói gì.

Trong một buổi “tọa đàm” về đổi mới kinh tế, tiến sĩ Nguyễn đăng Doanh, cố vấn kinh tế chính phủ, đặt câu hỏi: “Kinh tế thị trường theo định hướng XHCN” là kí gì?  Vị lãnh đạo tối cao với bằng tiến sĩ “hoạn lon” dẫn ông Doanh đi loanh quanh rồi kết luận: “Là theo định hướng XHCN”. Ông tiến sĩ thứ thật chỉ biết lắc đầu!

Chuyện trên là thật nhưng độc giả có thể không tin vì thiếu dẫn chứng, để bù lại tôi xin đưa ra một vài “khúc văn trong sáng” khác có nguồn gốc từ báo điện tử Tuổi trẻ, VnExpress, Thanh Niên, CAND…

Theo chân thủ tướng Phan Văn Khải ?quy mã?(*), Phát ngôn viên Lê Dũng khó tìm được thời gian trống của TT Khải để phỏng vấn, Dũng diễn tả như sau:

– “Thủ tướng có nhiều cuộc họp bất thường, chưa tìm được thời gian thích hợp để phỏng vấn, nên đành tranh thủ những KHE HẸP trong lịch trình đông đặc của thủ tướng để xen vào” (!)

Nếu chàng Dũng này đi theo phái đoàn phó chủ tịch nước Nguyễn thị Bình hay phó chủ tịch quốc hội Tôn nữ thị Ninh thì liệu chàng có dám tranh thủ những khe hẹp của các bà để xen vào hay không?  – Hay là bí quá lại tranh thủ .. thủ…

Phát ngôn viên, kiêm ủy viên báo chí của cả một phái đoàn chính phủ công du mà dùng tiếng Việt như thế thì.. chỉ có người trong hang bó-pác mới hiểu nổi.  Còn ông bộ trưởng giáo dục Nguyễn Thiện Nhân ăn nói có vẻ vệ sinh hơn, khi báo cáo về ngân sách cung cấp cho bộ giáo dục để sửa chữa trường học, ổng than phiền:

– “Vốn kiên cố hóa trường học giải ngân quá chậm“. (VnExpress 15/3/06)

Tổng giám đốc bờ-mu.18 (PMU18) Bùi Tiến Dũng, thua cá độ bóng đá mấy triệu đô la, từ nguồn vốn ODA, khiến các nước Tây Âu, chủ nguồn vốn này, muốn hủy bỏ hợp đồng, phóng viên VnExpress hỏi ông bộ Đào Đình Bình, thủ trưởng của Dũng:

– “PMU18 là sai phạm nghiêm trọng, bộc lộ yếu kém ở cấp VĨ MÔ, xin ông cho phóng viên nắm bắt giải trình cụ thể“!.

Vĩ mô là cái gì nhẩy?   Tôi xin mở dấu ngoặc ở đây để nhắc lại một chuyện vui về chữ Vĩ.  Mùa Đông năm 1978, sau một ngày lao động là vinh quang, tối về, tù uống nước lạnh, ngồi đồng học tập “làm theo lời pác dạy”, đội trưởng đội 1 trại 8 Hoàng Liên Sơn tên là Minh chả hiểu vô tình hay cố ý mà chàng mạnh dạn phát biểu:

– “Bác hồ là Vĩ nhân của nhân loại (loài người)”.

Quản giáo tên Mô khen Minh phát biểu đúng trọng tâm, đi sâu đi sát đề tài học tập.  Sáng hôm sau Minh bị an ninh trại đem nhốt vào hầm đá vì lý do nhục mạ lãnh tụ, dám phát ngôn bừa bãi, dám nói pác Hồ là cái đuôi của con người (Vĩ Nhân).

À ra thế, Vĩ còn có nghĩa là đuôi, nhất thủ nhì vĩ mà.  Khá khen cho tên ăng-ten nào (hình như tên Gia) giải thích cho cai tù rằng vĩ là đuôi, nhân là người, pác Hồ là cái đuôi của con người!  Đội trưởng Minh thâm thật!

Trong văn kiện họp đại hội đảng, bộ trưởng xây dựng Ng-h- Quân phát biểu:

– “PHẠM TRÙ quản lý đô thị hiện nay có nhiều BẤT CẬP, MẢNG ĐÔ THỊ của chúng ta nói rất MỜ NHẠT

Khi nói về xe buýt công cộng chưa được phân phối đều đến những vùng dân cư đông đúc, ông Quân nói:

Phạm trù xe chuyên chở ĐẠI CHÚNG chưa được PHỦ KÍN đến vùng dân cư đông đúc mà còn TỒN TẠI nhiều LỖ HỔNG.”

Ông bộ trưởng Bình giải thích với quốc hội về việc quản lý nguồn vốn ODA:

– “CHỐT lại vấn đề KÍCH CẦU sản xuất, tiếp theo MẠCH phân công nhiệm vụ phải tùy vào sự GIẢI TRÌNH cũng như thái độ CẦU THỊ của bộ trưởng”

Sau khi nghe bộâ trưởng Bình “giải trình”, các đại biểu cuốc-hội Woòng A Sáng, Lầu thị Phún gật đầu ra điều đã “thông mạch” vấn đề!

Báo Thanh Niên ngày 18/1/07 đưa tin:

– “Nhiều sự số bất cập nên cần khẩn trương gia cường cầu Rạch Chiếc hiện hữu“.

Tường trình về cầu Văn Thánh bị hư, giám đốc công trình đô thị “giải trình”:

Trong quá trình bê tông QUÁ ĐỘ bị lún gây ra SỰ CỐ BẤT NGỜ các KHUYẾT TẬT nên các đơn vị được giao nhiệm vụ QUẢN TRẮC phải báo cáo diễn biến dột xuất của HẦM CHUI, và tôi đề nghị nâng TĨNH KHÔNG của cầu từ 3m lên 3,5m.”

Người viết không “nắm” được toàn bộ ý nghĩa của lời trình bày trên, nhưng đại khái hiểu được là vì cầu bị lún khiến đường đi (hầm chui!) phía dưới bị hẹp lại nên cần phải nâng cao lên.  Việc nâng cái cầu vồng lên cao một tí nữa cho giao thông phía dưới được dễ dàng mà gọi là nâng “tĩnh không” thì… không ngửi được!

Trên giải đất hình chữ S, không biết có bà mẹ nào khi nâng cái mông của cháu bé lên khỏi mặt giường một tí để dễ thay tã cho cháu thì lại nói nâng “tĩnh không” của cháu bé lên?  Điều này thì khó xẩy ra, nhưng một thủ trưởng, môt bí thư bảo cô lễ tân, cô hộ lý nâng “tĩnh không” cái… mông lên một tí là “chuyện thường ngày ở huyện”.

Các cụ ta từ xa xưa đã nói rằng, đây là vấn đề của giai cấp thượng .. ngu, xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ.

Lại xin kể thêm một chuyện về tài văn chương chữ nghĩa của giới thượng ngu trong thời kỳ “quá độ” tiến lên xã hội loài người:

Sáng Chủ Nhật ngày 25 tháng 12 năm 1980 thay vì được nghỉ lao động như thường lệ vào cuối tuần, thì anh em tù trại Vĩnh Quang A (Vĩnh Phú) lại bị ngồi dươí cơn mưa phùn để chờ điểm danh xuất trại đi đào hồ thả cá pác-hồ, tên CA trực hỏi:

– “Các anh có biết hôm nay là ngày gì không?”

Rút kinh nghiệm đã một lần vào năm 1976, cũng vào ngày 25/12, khi quản giáo hỏi tù rằng ngày hôm nay là ngày gì,  thì anh em tù thật thà trả lời là ngày lễ Giáng Sinh, cai tù sửa lại là ằngày lao động XHCNằ, tức đi làm thêm vào ngày nghỉ.  Hôm nay lại thấy con bò vàng nhai lại mớ cỏ khô nên không ai thèm trả lời nên hắn nói tiếp:

– “Hôm nay là ngày lao động XHCN, nhưng không có ăn tươi. (ăn thịt)”

Vào những ngày Chúa nhật mà trùng với ngày lễ của các tôn giáo hay ngày lễ của Việt Nam CH, thì trại tù thường kiếm cớ bắt tù đi làm, mà không cho nghỉ ở trại, ngày đó gọi là ngày “lao động XHCN” và trại thường cho thêm vào phần ăn của tù một miếng mỡ heo, tí da trâu.  Nghe đâu mùa đông này rét quá, nên súc vật đã chết hết.  Thị Mịch, nữ cán bộ hậu cần đứng kế bên tên trực trại giải thích thêm:

– “Trời cóng, lợn chết hết nên thị trường thịt lợn rất căng, không có ăn tươi“.

Lòng không dạ trống, ngồi co ro run lập cập dưới mưa phùn trong cái lạnh cắt da thì dẫu thị Mịch có cho “ăn tươi nuốt sống”, thị trường thịt của thị phì nhiêu cỡ nào thì tù cũng không cách gì… căng được!  Vậy mà mới đây tôi nghe trên làn sóng 106.3 FM có vị nhắc đến “ăn tươi, tiền tươi” làm tôi rùng mình.

Đó là một số ít văn chương trong sáng tôi đọc được trên ôn-lai, hay báo chí xuất bản ở trong nước, đem kể lại một chút cho vui, ai không tin cứ việc kiểm chứng, chứ tôi không hề có ý tìm hiểu văn hóa của đỉnh cao trí tuệ, hay bôi bác chữ nghĩa của họ, còn có gì để bôi với bác đâu?  Điều tôi ước mong trình bày ở đây là…  lằn ranh Quốc-Cộng đã phân chia rõ ràng, của người ta khổ công sáng tạo, tại sao người VNCH tại hải ngoại lại cứ vồ lấy của người ta mà dùng?

Người Việt hải ngoại lúc gần đây đã “sang lậu” quá nhiều ngôn ngữ trong nước, mà không hề xin phép hay trả tiền “tác quyền” cho họ.  Đừng đổ thừa tại-bị cái nghị quyết 36 kiểu, tại các ca sĩ VC du nhập, chẳng qua là “thấy người sang bắt quàng làm họ”, nghe họ “xúc” hay quá rồi cũng xúc theo!  Hãy trả lại vê-xê những gì của VC.

THÔI ĐỪNG “XÚC” NỮA ANH ƠI!

“Bức-xúc”!  Đây là câu vừa tục vừa vô nghĩa vô duyên nhất trong những cái vô duyên và làm ô uế tiếng Việt hải ngoại.  Họ viết trên báo, nói trên radio, coi nó như một cái chìa khóa vạn năng, bất cứ lúc nào chỗ nào cũng.. “bức xúc”!  Tiếng Việt trong sáng có nhiều chữ thanh tao tại sao lại không dùng mà cứ nhất định phải bức rồi xúc?  Bức là cái gì?  Xúc là cái gì?  Xin đồng hương nghe phát ngôn của những người “có chức” sau đây:

Trong chương trình tuyển lựa tài năng, cháu em-xi nói lưu loát:

– “Trong quá trình tuyển lựa có nhiều sự cố khiến chúng tôi bức xúc“!

Tôi có cảm tưởng MC này đang ở Hà Nội giới thiệu chương trình “duyên dáng VN” chứ không phải chương trình TLTNM ở hải ngoại!  Chỉ có vài câu thôi mà đã chôm của người ta “quá trình, sự cố, bức xúc”!  Không sợ các MC trong nước kiện cho à?

Khi thượng tọa TĐN ở trong nước quy tiên, đám tang của ngài bị công an làm khó dễ, không cho phật tử đến kính viếng và tiễn đưa linh cữu của TT, ông Võ văn A.., văn phòng PGVNTH hải ngoại vội vàng thông báo trên đài BBC, ông nói:

-“Công An đang ngăn cản đồng bào đến viếng linh cữu của thượng tọa TĐN, tình trạng rất là BỨC XÚC“!

Khi anh Lý T. gặp nhiều khó khăn về tình trạng pháp lý ở Thái Lan thì người của ủy ban tinh thần LT vội vàng thông báo cùng đồng hương:

-“Anh Lý Tống đang trong tình trạng rất là BỨC XÚC“!!!

Trên đài SBTN trong chương trình “30 năm nhìn lại”, phóng viên Lý Khải B.. phỏng vấn ông bà PKN, ông Nh.. thao thao “diễn tỏa lỗi lòng”:

-“Khi VC bắt và trói tay tôi dẫn đi ở dưới đất thì lúc đó ở trên trời trực thăng bay vòng vòng để tìm tôi, tâm trạng tôi lúc đó rất là BỨC XÚC“!!!

Ổng cứ nhắc đi nhắc lại “bức xúc” mãi, khiến bả ngồi bên cạnh cũng thấy bực cả cái… mình bèn thúc cùi chõ vào ba-sườn ông nói nhỏ:

– “Thôi đừng xúc nũa anh ơi”!.

Một anh địa ốc quảng cáo trên radio cứ ra rả suốt ngày:

       – “Địa ốc ở Nam CA đang là nhu cầu BỨC XÚC“!!!

       Ngày 3 tháng 7 năm 2007 lúc 10 giờ 51 phút trên làn sóng phát thanh 1480 AM tại Nam CA, trong chương trình âm nhạc, sau khi bản nhạc chấm dứt, cô xướng ngôn Th.A.. vui tính diễn tả:

– “Bản nhạc vừa nghe khiến quý thính giả BỨC-XÚC, tôi xin giới thiệu tiếp bản nhạc Đời Không Có Em… xem nhạc sĩ BỨC XÚC ra sao?”

Cô Th.A.. vui tính và đúng là một xướng.. ngôn xuất sắc khi đoán được nhạc sĩ bức xúc “khi không có em”!  Ông nhạc sĩ họ Ngô nghĩ thế nào?  Ới cô em Th.A.. ơi, điều chỉnh lối phát ngôn pha trò đó đi, còn trẻ với vẻ xinh xinh thì nên học ăn, học nói, học gói, học mở, đừng nói tầm bậy mà .. chống-ề đấy!!

Trên đây là một số “có chức” (cấm nói lái) phát ngôn trên làn sóng phát thanh, còn có bao nhiêu người “bức xúc” trong câu chuyện hằng ngày?  Quý vị thấy trên các báo chí xuất bản tại hải ngoại họ “xúc” tới đâu rồi?

Người công dân VNCH không bao giờ biết “bức xúc”là cái con gì cả, huống chi quý vị là những người nổi tiếng, những nhân vật chống cộng mà lại đi xúc cái “bức-xúc” của vê-xê về dùng thì.. vi phạm luật chôm chĩa rồi đó.  Nếu thích, xin quý vị cứ tự do xúc tại gia, đừng đem ra chốn công đường sẽ bị kiện vì tội “công xúc tu sỉ”? đó .

Lạy ông đi qua lạy bà đi lại, làm ơn đừng “bức & xúc” nơi công cộng nữa. NẮM & BẮT MÀ CHI? CHỊ ƠI!!!

Lúc ở trong tù, mỗi khi cần thông báo điều gì cho tù biết, thì từ cai tù đến vệ binh, đều rặp một khuôn nói theo mẫu: “Báo cáo để các anh NẮM”, và ngược lại khi tù muốn làm bất cứ điều gì cũng phải xin phép và nói “Báo cáo để cán bộ NẮM”.

Ờ trong tù phải tôn trong nội quy trại giam nên có những anh tù đã tỏ ra nhiệt tình xin phép cán bộ cách tinh quái khi xin đi cầu:

– “Tôi xin đi ỉa, báo cáo để cán bộ NẮM“.

Tên cai tù hãnh diện, vênh mặt lên ra lệnh ngắn gọn một chữ.. “Được”.  Sau khi giải phóng xong, anh tù này lại rất nghiêm túc báo cáo lần nữa:

– “Tôi đi ỉa xong, báo cáo để cán bộ NẮM

Cai tù chỉ biết có một động từ “nắm, bắt” để bắt tù, nắm đầu nắm cổ tù, thì tù tìm cách cho họ nắm lại cái khác, còn đồng hương hải ngoại không lẽ lại bắt chước cai tù VC cứ mượn mãi hai chữ “nắm bắt” của họ hay sao?  Có quá nhiều động từ rất trong sáng và lịch sự để thay thế cho 2 tiếng nắm-bắt nghe mất vệ sinh này, chúng tôi không thể vô phép viết ra đây, nhưng xin phép vô phép với những ai cố tình “nắm-bắt”.

Trong lúc vận động tranh cử, ứng cử viên trình bày quan điểm với đồng hương:

Chúng tôi NẮM BẮT được nguyện vọng của đồng hương nên nếu đắc cử chúng tôi sẽ tranh đấu để thực hiện cho bằng được

cứ một điều Trung Quốc, hai điều Trung Quốc.  Đúng là cái tâm lý thần phục Đại Hán       Này anh ứcv! Anh ứng cử ở Orange County, ở Little Saigòn hay ở thành phố thân yêu mang tên pác?  Có 2 động từ dễ dùng nhất và lịch sự là “HIỂU và BIẾT” về nguyện vọng của đồng hương, còn “nắm” là nắm.. hầu bao và “bắt” địa của cử tri.  Hãy quăng 2 chữ “nắm bắt” vào sọt rác nếu muốn trúng cử.

Ngày khai trương, anh chủ chợ Á.Đ quảng cáo líu lo: “Vì NẮM BẮT” được nguyện vọng và nhu cầu mua sắm của các bà nội trợ, chúng tôi sẽ tranh thủ mở cửa từ 7 giờ sáng đến 11 giờ khuya để đáp ứng ..

Này anh chủ chợ Á-Đ! Anh mở chợ ở Bolsa hay ở cầu ông Lãnh?  Anh không thể nào “bắt” được cái nguyện vọng của các bà, anh không thể “nắm” được nhu cầu của các bà, mà anh chỉ có thể nắm được cái… mà sau khi các bà đi… (ra) ngoài.

Thấy anh ứng cử, anh chủ chợ ngọng nghịu líu lo 2 tiếng “nắm bắt”, thế là bao nhiêu cổ động viên, bao nhiêu quảng cáo viên và xướng ngôn viên, cứ ào ào như con vẹt đòi “nắm bắt” theo!  Ngày nay hiện tượng này đang như một cơn dịch hạch tiêu diệt tiếng Việt trong sáng và làm ô nhiễm môi trường sống của đồng hương hải ngoại.  Nếu muốn nắm-bắt xin vào trong bóng tối, nơi chốn riêng tư hoặc về XHCN tha hồ “nắm bắt” cho hợp với… thời kỳ quá độ muốn làm tay sai .

Một ông nhà văn, nhà thơ và là cựu tá QLViệt Nam CH đã thở hơi trong chương trình ca nhạc của TN ba-zi rằng thì là:

– “XUYÊN SUỐT chương trình được hoàn thành rất là RỐT-RÁO“!

Trong tù ông đã “xuyên suốt sợi chỉ hồng” chưa đã hay sao, mà còn mang ra hải ngoại xuyên suốt trên ống kính làm chi cho thêm mùi xú uế!  Và ông có dốt lắm đâu mà nỡ lòng nào dùng thêm chữ “rốt ráo”.

Trong lời chào mừng đại hội khi ông T.. vừa được đắc cử vào chức hội trưởng, ông T.. đứng trên sân khấu ông nhìn xuống.. nhếch mép cười, sửa lại cái “calavát”, móc trong túi quần lôi ra tờ giấy, hắng giọng trịnh trọng:

– “Nhờ sự NHẤT TRÍ cao của quý vị, nên tôi đã được tín nhiệm với đa số phiếu, xin cám ơn toàn thể.. Trong bầu khí HỒ HỞI PHẤN KHỞI này tôi xin hứa ..”

Này lão tân chủ tịch T.., ai viết bài đít-cua cho ông vậy?  Mờ mắt vì tính háo danh mà quên mất 2 chữ đồng ý thay vì nhất trí rồi à?  Trong bầu không khí vui mừng thay vì “bầu khí hồ hởi phấn khởi” được đắc cử.  Chán ông quá đi thôi, vì bầu khí tức là bầu đựng…. “khí” đấy!

Vị giáo sư kiêm tư lệnh… đã viết đôi dòng tâm sự:

– “Năm tôi giữ chức tư lệnh KQ Việt Nam CH thì tôi mang quân hàm đại tá, còn ông Cao-K.. mang quân hàm thiếu tá chỉ huy trưởng phi đoàn vận tải..“(!).

Có lẽ tư lệnh xa quê hương và xa quân đội Việt Nam CH lâu quá nên không còn phân biệt được sự khác nhau như nước với lửa giữa hai chữ Cấp Bậc và quân hàm, mặc dù cả hai cùng dùng để chỉ một cái… lon.

Còn nhiều lắm, những tiếng nghe ra có vẻ khăm-sắc làm sao!  Nào là sân khấu “hoành tráng”, tiếng hát “cực kỳ” (thực ra là tiếng hét kỳ-cục), màn trình diễn rất là “ấn tượng”(?), anh ca sĩ này có giọng hát rất là ấn tượng (!) v.v.. mà một số trong giới văn nghệ ở hải ngoại sử dụng để quảng cáo làm như sắp trình diễn ở thành phố mang tên pác!

Tệ hơn nữa là có những tiếng vô cùng kỳ cục và vô nghĩa không thể chấp nhận được, mà nhiều cá nhân luôn miệng coi như ngôn ngữ thời trang, nhiều ký-rả viết ra trên báo giấy, một số anh chị xướng ngôn nói trên đài phát thanh.

Trong phần tin tức quốc nội, trên làn sóng 106.3FM cô MC đọc: “Bão đã làm nhiều nơi ở miền Trung ngập sâu trong triều cường khiến đa số người dân đang trong tình trạng thiếu đói trầm trọng”!

Từ những ngày còn nhỏ đã biết đến thủy triều lên xuống ra sao để đi bơi, nay về già nghe hai tiếng “triều cường” mà chẳng hiểu gì cả!  Không biết “triều cường” có phải là (nước) nó dương (dâng) cao hay không?  Còn “thiếu đói” ư?  Xin nghe tiếp:

– Ngày 26/6/07 lúc 11 giờ sáng trên làn sóng 1480AM, chàng Vũ K.. đọc tin quốc tế: “Nam Hàn viện trợ lương thực cho Bắc Hàn theo chương trình lương thực cứu trợ thiếu đói của LHQ đề ra”.

Nhật báo NV ngày 17/11/2006 có đăng một tấm hình 3 em nhỏ ngồi co ro với chén cơm và phần ghi chú phía dưới như sau:

– “Ba em nhỏ ở xã Thượng Hóa huyện Tuyên Hóa tỉnh Quảng Bình, ngồi trước bát cơm cứu trợ. Gia đình chúng thiếu đói vừa được các tổ chức tư nhân quyên góp giúp đở tạm thời để chống cái đói trước mặt

Tưởng chỉ một lần thôi là quá đủ về sự sao chép, nhưng hình như chưa ĐÃ nên gần một năm sau, ngày Saturday, September 8, 2007, cũng trên báo NV này, trang A16, cái tên cha Căng chú Kiết “thiếu đói” lại tái xuất giang hồ với cái tựa đề:

– “126,300 người đang THIẾU ĐÓI ở Quảng Bình

– “Sau lũ do cơn bão số 2 gây ra, hiện nay tỉnh Quảng Bình có hơn 27,600 hộ với hơn 126,300 nhân khẩu vùng lũ thuộc 3 huyện Tuyên Hóa, Minh Hóa và Quảng trạch đang thiếu đói. Để cứu trợ cho số hộ này từ 1 đến 3 tháng, tỉnh cần hổ trợ khoảng 4,600 tấn gạo“.

Trời ơi ngó xuống, đất hỡi nhìn lên mà coi nè!  Người ta đang thiếu đói, tức là không có đói mà cứu trợ cái gì?

Quý vị đọc giả có thấy nó kỳ cục và quá ngược đời không nào?  Vậy mà anh chị truyền thông nhất định “sao y bản chánh”, đọc y-chang-đờ-la-y-boong theo bản tin của VC, bê nguyên văn bản tin trên báo của VC in lên báo của mình!!!

“Thiếu đói”…  là cái gì nhẩy?

Nếu giữa 2 chữ thiếu và đói đó các anh chị nhét vào giữa một cái dấu phẩy, dấu phết v.v.. thì có thể hiểu được đó là câu nói là thu gọn của “thiếu thốn và đói kém”.  Có như thế nó mới phù hợp với toàn bản tin.  Nhưng ở đây, hai chữ “thiếu đói” đi liền nhau, giữa chúng không hề có một dấu phẩy hay bất cứ một dấu hiệu nào để tách riêng chúng ra thì đúng là nó chửi cha bản tin.  Giá mà người chép lại bản tin trên chịu khó thay 2 chữ “thiếu đói” bằng 2 chữ ngược lại là “thiếu no” thì đỡ khổ biết chừng nào.

Cẩu thả đến thế sao?  Hay là quý anh chị không hiểu nghĩa chữ “thiếu”? – Anh thiếu tiền để mua cho bồ nhí một cái nhẫn kim cương 5 cara, có nghĩa là anh không đủ tiền hay không có tiền.

Gia đình chị thiếu hạnh phúc, hay đúng hơn là không có hạnh phúc vì anh ấy thiếu sức khỏe, thiếu bao-ờ, thiếu thuốc bồi v.v..

“Thiếu đói” là không có đói, không đói thì cần gì cứu trợ lương thực.  Thiếu no, không có no bụng mới cần trợ giúp. Xin tặng quý anh chị xướng ngôn câu sau đây:

“Nước Mỹ là quốc gia luôn phải đối phó với tình trạng thiếu đói trầm trọng trong khi ngươi dân Bắc Hàn lúc nào cũng thiếu no”

Biết rằng giải thích lằng nhằng như thế này thì các cháu đang bập bẹ học tiếng Việt sẽ cười cho, nhưng biết làm sao hơn khi có những người nhớn đang cố tình nói bậy viết bạ!

Đó mới chỉ là nghe sơ qua những người “có chức” (cấm nói lái) chôm chĩa tiếng của VC đem phổ biến nơi công cộng, không biết những tiếng này đã xâm nhập vào quần… chúng tới độ nào rồi?

Sau bao năm lạy lục van xin để được sang đất tự do, nay no cơm ấm cật, quên hết quá khứ, có kẻ lại còn đòi xóa bỏ chuyện xưa, quên đi hận thù để xin được hòa giải bằng cách bập bẹ học nói tiếng XHCN!  Không còn một chút ý thức chính trị nào sao?  Muốn theo chiều gió chướng cũng phải biết tự trọng một chút, đừng nhắm mắt làm liều, gặp điều sai trái cũng cứ theo, nghe họ “bức và xúc” cũng đòi “xúc” theo!

Con két, con vẹt thấy người nói làm sao là chúng bắt chước lập lại như vậy, chúng tôi không dám hỗn hào gọi những người bắt chước nói tiếng VC là con két, mà xin suy tôn quý vị là những con chim hót, hót tiếng VC thì đúng là con… chim của VC.

Không phải chúng tôi chống Cộng cực đoan, thấy cái gì của VC cũng chê, thực ra họ có những điều hay và ho thì cũng phải khen một tí chứ.  Nhưng rõ ràng thấy nó thui-sắc quá mà cứ hít hà khen và bắt chước làm theo thì tơm-hỏi quá.

Nếu không muốn làm con… chim của VC thì đừng hót những tiếng nói của VC nữa mà hãy:

“Trả lại Vê-Xê những gì của Vê-Xê”

This entry was posted in Phiếm luận. Bookmark the permalink.

One Response to Cvanto – “Trả lại Vê-Xê những gì của Vê-Xê”

  1. ThanhFW says:

    Tui cung buon chuyen nay tu lau ma khong biet lam sao. Ngon tu cua VN tam tu lau da day du sao khong dung lai dung loi noi cua VC, da khong dung nghia ma lai nghe chuong tai qua. (ThanhFW)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s