Phương Bích – Họ định giáo dục tôi thế nào về lòng yêu nước?

 

Hôm qua, tôi và gia đình tôi nhận được giấy mời của UBND phường Dịch Vọng, nơi tôi cùng gia đình đang tạm trú về việc tham dự cuộc họp bàn đưa đối tượng vào diện quản lý, theo nghị định 163/2003/ND-CP do ông Phan Văn Khải ký ngày 19/12/2003.

Tôi và gia đình đã từ chối tham dự cuộc họp, vì cho rằng nội dung cuộc họp này không liên quan gì đến cá nhân tôi cũng như gia đình tôi.
Tuy nhiên, tôi đã đọc nghị định trên và tự xét tư cách công dân của mình, xem chính quyền phường sẽ đưa ra lý do gì để giáo dục tôi, và họ sẽ định giáo dục tôi trở thành một công dân như thế nào?
Thời gian qua, tôi đã nhiều lần tham gia các cuộc biểu tình phản đối hành động gây hấn của nhà cầm quyền Trung Quốc tại  Bờ Hồ và khu vực gần sứ quán Trung Quốc. Chính quyền Hà Nội đã cố tình né tránh công nhận đây là những cuộc biểu tình của những người yêu nước. Cố tình quy kết những người tham gia biểu tình là tụ tập, gấy rối mất trật tự công cộng.
Đây là một việc làm hèn nhát, nếu không nói là phản bội lại lợi ích dân tộc của chính quyền Hà Nội. Tôi có một niềm tin chắc chắn rằng, lịch sử sẽ phán xét phân minh người nào có tội với đất nước này.
Không biết chính quyền Hà Nội định giáo dục người biểu tình chúng tôi như thế nào về lòng yêu nước, khi kẻ thù cướp bóc, giết hại đồng bào của họ, xâm chiếm bờ cõi của họ?
Thực sự xã hội đang vô cùng hỗn loạn, nhiễu nhương – tin tức về nạn trộm cắp, giết người, nạn kẹt tắc giao thông, nạn úng ngập trầm trọng, nạn thực phẩm độc hại, nạn lạm dụng quyền lực để đánh chết người của các nhân viên công lực, nạn tham nhũng trong các cơ quan công quyền đang tràn ngập trên các mặt báo hàng ngày, cho thấy những vấn nạn này mới chính là kẻ thù trước hết làm suy yếu sức mạnh của một xã hội dân sự, sau đó sẽ trở thành kẻ thù bên trong làm suy yếu sức mạnh của cả một đất nước.
Trước những mối nguy hiểm đang đe dọa cuộc sống của người dân nói riêng và của cả đất nước nói chung, họ không lo quản lý cho tốt để đem lại sự bình yên cho toàn xã hội, mà chỉ lo bịt miệng những người muốn nói lên sự thật. Bài học giáo dục bất thành đối với Bùi Hằng vẫn chưa đủ làm họ tỉnh ngộ ra hay sao? Họ có đủ tư cách để giáo dục công dân về lòng yêu nước hay sao?
Đúng là cây muốn lặng mà gió chẳng đừng.Tôi sẽ không im miệng nữa. Trước đây tôi chỉ phản đối những kẻ xâm lược, nhưng nay chính họ đã đẩy tôi vào thế buộc tôi phải phản đối những hành động đang đi ngược lại lợi ích cộng đồng của họ.
Tôi đang chờ một quyết định áp dụng biện pháp giáo dục của chính quyền đối với tôi. Và khi đó, tôi sẽ chính thức viết thư phản đối của công dân lên chính quyền Hà Nội và chính quyền phường sở tại. Nếu vậy, đúng là thực sự họ đã đẩy hẳn tôi về phía cái gọi là kẻ thù của họ.
Từ lâu, khi đã dám xuống đường để cất lên tiếng nói phản đối những kẻ xâm lược, tôi và có lẽ bất cứ người biểu tình nào cũng đã sẵn sàng đối mặt với cái gọi là biện pháp giáo dục này hoặc hơn thế. Và điều này không khi nào khiến chúng tôi phải cúi đầu hổ thẹn với cha mẹ, ông bà tổ tiên và với chính lương tâm mình.
This entry was posted in Tản mạn. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s