Nguyễn Ngọc Già – Hãy dùng “cái thiêng liêng”, “cái hệ trọng” ngay đi!

 

Nguyễn Ngọc Già

Dã sử Việt Nam lưu truyền trong dân gian rằng: Bà Trưng Trắc quyết định tế sống chồng – Ông Thi Sách – trước khi ra lệnh xuất quân tấn công Liên Lâu Thành đuổi cổ bọn Tô Định đến nỗi phải chui vào ống cống mà tháo chạy về quê cha, đất mẹ của chúng.

Hình tượng “tế sống” chồng của Bà được coi là hành động cao cả, đặt Tổ quốc lên trên tình nhà. Bà đã hy sinh người chồng để mang lại tự do cho dân tộc vào lúc bấy giờ. Đó là việc thiêng liêng mà Bà Trưng Trắc đã làm.

Báo Dân Luận dẫn bài “Bộ Chính trị, Ban Bí thư gương mẫu kiểm điểm để cấp dưới noi theo” (1) từ trang Dân Trí, với đoạn kết:

Chúng ta đang bước vào thời điểm rất thiêng liêng và hệ trọng, làm những công việc thiêng liêng và hệ trọng không chỉ cho mỗi bản thân chúng ta, đối với từng tổ chức mà đối với toàn Đảng, toàn dân, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh.

Hai chữ “thiêng liêng” luôn và phải luôn dành cho những việc làm phi thường, cao cả của những anh hùng, anh thư, cốt sao “thiêng liêng” mang một ý nghĩa giản dị mà trọng đại: vì Dân tộc, vì Tổ quốc.

Trên hết, tính từ “thiêng liêng” dứt khoát phải dùng cho việc làm “Chính nghĩa” từ những cá nhân, những tổ chức lập ra quyết phải vì dân tộc, ngoài ra, không trường hợp nào được phép dùng chữ “thiêng liêng” mang màu sắc mập mờ cùng chiêu bài sùng bái hay “mượn từ vay nghĩa” nhằm che đậy việc làm tăm tối nhằm triệt hạ lẫn nhau vì thủ lợi cho một nhóm, một phe phái nào đó. “Mùi thiêng liêng” và “vị hệ trọng” được ông Tổng bí thư ĐCSVN sử dụng, cho phép chúng ta nghĩ về điều đó trong hoàn cảnh một vụ án gián điệp mang màu sắc “tiền – tình – tù – tội” với bộ mặt cáo có sừng từ tay tình báo Lương Ngọc Anh dính líu với một “quý bà” chuyên viên cao cấp của Chính phủ Úc. Tôi muốn nói tới vụ in tiền Polymer mà hàng chục trang báo đưa tin vừa qua, liên quan đến con số tham ô, hối lộ lên đến 20 triệu Úc kim.

Vụ án in tiền đầy tai tiếng và làm nhức nhối lương tri, không kém vụ án Vinashin, vinalines cùng hàng trăm vụ án khác; những tưởng bị “dìm hàng” trong nước mắt uất hận của người công nhân nghèo đói, người nông dân cơ cực. Vụ án cùng với sự ra đi nhẹ nhàng từ Lê Đức Thúy nhằm xoa dịu dư luận.

Đáng mừng cho vụ việc không bị ém nhẹm như thế. Những thông tin mới nhất từ báo chí tự do đã cố gắng lột cho bằng hết những bộ mặt lem luốc và bẩn thỉu nhất vào cái thời điểm gọi là “thiêng liêng”, là “hệ trọng” của “quý ngài” mang chức vụ cao nhất ĐCSVN.

Các nhà báo đã phanh phui và bóc trần bản chất thối tha của một lũ tham tàn bóc lột tận xương tận tủy người dân nghèo – những thứ ngôn từ chính người CS sử dụng trong vài chục năm qua, mà giờ đây, chắc chắn nếu bọn họ còn dám lớn tiếng về cụm chữ “bóc lột tận xương tủy” sẽ gây phẫn nộ ngất trời. Những con người “sạch sẽ” “thơm tho” đó thật đáng để ném mắm tôm vào ngay bộ mặt “sáng láng”!

Muộn còn hơn không, ông Nguyễn Tấn Dũng hãy dũng cảm như cái tên của ông để dứt áo ra đi, vừa như một lời sám hối trước Dân tộc Việt Nam vừa là mũi tiêm bơm “liều thuốc” yêu nước cho chính tâm hồn xơ vữa, héo hon của ông và đồng chí của ông. Tôi không tài nào hiểu nổi, nước non này mà ông luôn nhe răng cười nhăn cười nhở vào bất cứ lúc nào xuất hiện!

Ông Trọng đã đề cập đến “thiêng liêng”, “hệ trọng” thì hãy làm ngay đi! Xử ngay đi! Xử ngay những tên đồng chí hủ bại, tham tàn của chính các ông! Làm được không với cụm từ mỹ miều đó?! Các ông đã nói quá nhiều! Ông có đủ khả năng, đủ can đảm để “hy sinh” đồng chí của ông một cách “thiêng liêng” để cứu dân cứu nước vào thời điểm “hệ trọng” hiện nay??? Người dân sẽ đánh giá lương tri làm người của các ông sau phát biểu hùng hồn đó!

Trong khi ông Trọng vừa dứt lời về “thiêng liêng”, về “hệ trọng” thì một thì một “người cha đáng kính”, giữa đêm hôm phải lặn lội thân già (2) đi bảo lãnh cho chàng công tử côn đồ họ Trần tên Hải Lê – 28 tuổi – tung cước đạp vào một cô gái 25 tuổi đến ngất và phải đi bệnh viện cấp cứu (2).

Quý tử Trần Hải Lê trong thời điểm “thiêng liêng” quyết tâm chứng tỏ tay nghề đánh golf giữa “quần hùng” bằng những đường gậy lả lướt; đang bực mình vì thời điểm “hệ trọng” hỏng một cú golf đã trút giận bằng cú đạp thẳng vào đùi cô gái phục vụ, có biết ông Trọng đang báo động về Tổ quốc thiêng liêng đang trong thời điểm hệ trọng – chỉ mành treo chuông trước họa giặc Tàu?

***GS. Tương Lai đã cảnh báo giới cầm quyền trong một cuộc trả lời phỏng vấn (3):

Cái giá phải trả cho việc quay lưng lại với nhân dân, nó đắt lắm !

Đáp lại lòng yêu nước thiết tha, lòng thành kính ghi ân đối với Tổ Tiên về truyền thống chống giặc Tàu do GS. Tương Lai đại diện, thì UBNDTp.HCM đã bất chấp để dùng thủ đoạn “xé lẻ” và chạy trốn 42 vị trí thức đại diện cho lòng yêu nước bằng lời lẽ tác tệ, gây chê cười trong dư luận.

Về việc yêu nước có nhiều cách yêu nước, UBND và Thành Ủy chưa chủ trương biểu tình lúc này, biểu tình không giải quyết được tình hình chống Trung Quốc. Hiến pháp có xác định quyền biều tình của công dân nhưng chưa có luật biểu tình, Nghị định 38 có quy định tụ tập đông người phải xin phép và chính quyền sẽ cân nhắc lợi hại để cho phép hay không. (4)

Đó là lời lẽ xấc láo, ngạo mạn, khinh dân của những kẻ đang quay lưng lại với vận mệnh Dân tộc. Nguyễn Thành Tài, Lê Minh Trí, Phạm Văn Thành, Lâm Văn Ba không nghe lời cảnh báo “thiêng liêng” và “hệ trọng” từ ông Nguyễn Phú Trọng?

Chưa có thời kỳ nào, tại Saigon, lớp người thủ cựu, lạc hậu và nhát sợ xuất phát từ giới chức cao cấp Tp.HCM lại trở nên đổ đốn như hiện nay. Lê Thanh Hải (Bí thư TU Tp.HCM), Lê Hoàng Quân (CT UBNDTp.HCM), Nguyễn Thị Quyết Tâm (CT HĐNDTp.HCM), Dương Quan Hà (CT UBMTTQVN Tp.HCM) đã hèn nhát trốn tránh để cử ra 4 người nói trên.

Nhiều người dân Saigon không thể quên được Nguyễn Thành Tài vào năm 2007, với tư cách Phó chủ tịch UBNDTp.HCM, trong cuộc xuống đường phản đối bọn bành trướng, đã tuân lệnh cấp trên, đứng trước hàng trăm người dân, sinh viên Saigon, dõng dạc hứa: Sẽ chính thức tổ chức biểu tình để người dân bày tỏ lòng yêu nước, nhưng… sau đó, hắn trốn mất. Lời hứa của Tài là lời hứa láo khoét. Nguyễn Thành Tài chỉ là một cái loa không hơn không kém. Nay, Tài không biết hổ thẹn lại dám tiếp tục ló mặt trong cuộc họp? Tôi rất tiếc 3 vị đại diện trí thức hình như quên mất Tài không có chút tư cách gì để hầu chuyện.

Hơn nữa, chính từ cuộc xuống đường chống giặc Tàu năm 2007 mà Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải đã bị quấy nhiễu suốt cho đến ngày lần lượt từng người bị bỏ tù, chưa hết, cho đến nay Uyên Vũ, Trăng Đêm, Ngô Thanh Tú và nhiều người khác vẫn đang đối mặt với khủng bố tinh thần, còn Song Chi buộc phải đi tị nạn chính trị tại Na Uy.

Không thể tin, không được tin những kẻ như thế.

Nhân đây, tôi xin góp ý với 42 vị trí thức, cách gặp gỡ vừa qua chỉ giúp cho giới cầm quyền càng thấy việc dây dưa, rề rà là kế sách hiệu quả của họ.

***Giới cầm quyền Việt Nam từ trung ương đến địa phương! Nếu thật tâm các người nói về “thiêng Liêng”, về “hệ trọng” trong tình hình Việt Nam bi thảm thế này thì hãy trả tự do cho các tù nhân chính trị!!! Lúc đó, không cần các người nói, chúng tôi sẽ hiểu lương tri của các người như thế nào đối với THỜI ĐIỂM HỆ TRỌNG hiện nay và LÒNG YÊU NƯỚC THIÊNG LIÊNG bất diệt.

Nguyễn Ngọc Già

This entry was posted in Bình luận. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s