Bùi Hoàng Tám – Lòng tự trọng của một học trò dốt

 

Lá đơn xin phép nghỉ học của một học sinh lớp 10 câu cú lủng củng, đầy lỗi chính tả sơ đẳng như của một học sinh lớp 1, lớp 2 đã khiến những người quan tâm đến giáo dục không khỏi giật mình. Nhưng ở góc độ nào đó, mình khâm phục em.

Gần đây, trên một số báo điện tử đã đăng tải lá đơn xin nghỉ học gây sốc trong dư luận. Người viết đơn là Trần Văn M., học sinh lớp 10. Nguyên văn phần nội dung đơn, M viết: “Hôm lay, em viết cái Đơn lày mong cô và nhà trường cho em ngỉ học vì chong lúc Học em quá đùa nghích  và Học Hành còn yếu và làm cho lớp 10H xa xút và không thể vươn lên Được, và làm cho nhiều thầy cô gia phải nhác nhở lên em ngĩ em không xứng Đáng làm học sinh của chường…”.

Lá đơn của M có đầy đủ quốc hiệu “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” và tiêu đề chứng tỏ em đã viết nó một cách nghiêm túc. Thế nhưng một lá đơn của một học sinh lớp 10 nội dung chỉ có tất cả 64 từ mà có tới gần 20 lỗi chính tả sơ đẳng thì quả là đáng… nể? Đó là chưa kể câu chữ lủng củng, chấm phẩy tùm lum, có nhiều từ trùng (riêng “và” có 5 chữ).

Với trình độ như hiện nay, M. không đủ khả năng “đọc thông, viết thạo”, một tiêu chuẩn của học sinh lớp 1. Như vậy, đã gần 10 năm qua, em luôn “ngồi nhầm lớp”. Một giả thiết đặt ra: Nếu không xin nghỉ học, M. hoàn toàn có thể học hết THPT và sau đó, tham dự kỳ thi tốt nghiệp. Và với tỉ lệ đỗ 98 – 99% hiện nay, việc em có tấm bằng tú tài là hoàn toàn trong tầm tay. Bước tiếp theo, nếu có “ô dù” che chắn, em xin đi làm một hai năm, sau đó theo một lớp chuyên tu, tại chức và chỉ 4 năm sau nữa, em có bằng cử nhân. Từ đây, con đường quan lộ hoàn toàn có thể mở ra đối với em. Biết đâu, sẽ chẳng có ngày xuất hiện tấm danh thiếp TS. Trần Văn M. chủ tịch hoặc giám đốc…

Thế nhưng Trần Văn M. đã xin nghỉ học. Lý do em đưa ra thật đáng trân trọng: Sợ làm ảnh hưởng đến lớp 10H và em tự nhận thấy mình “không xứng đáng làm học sinh của trường”. Đó chính là danh dự, tính tự trọng và lòng dũng cảm. Phải là người giàu lòng tự trọng, quý danh dự và rất dũng cảm, em mới viết được lá đơn này.

Gần đây, tình trạng một số lãnh đạo không đủ năng lực để đảm nhận chức vụ “ngồi nhầm chỗ” được giao không phải là hiếm. Trong đó, số nguời không chỉ không hoàn thành nhiệm vụ mà còn để xảy ra tiêu cực ở những cơ quan nằm trong bộ máy nhà nước cũng không ít. Thế nhưng cho đến nay, hình như chưa thấy có vị lãnh đạo nào đủ lòng tự trọng và danh dự, sự dũng cảm để xin từ chức giống như em Trần Văn M làm đơn xin nghỉ học.

Hi vọng sẽ có “một ngày đẹp trời” nào đó, chúng ta thấy xuất hiện trên thông tin đại chúng đơn từ chức của một bộ trưởng, một chủ tịch tỉnh hay một vụ trưởng, một chủ tịch huyện và thậm chí chỉ là chủ tịch xã với lý do để bộ ngành hoặc địa phương mình phụ trách sa sút “không xứng đáng với nhiệm vụ được giao”.

Vì vậy, càng khâm phục lòng tự trọng và sự dũng cảm của cậu học trò dốt Trần Văn M. phải không các bạn?

Theo Dân Trí

Advertisements
This entry was posted in Tản mạn. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s